China must play an indispensable role in Arctic exploration as we have one-fifth of the world’s population.

Trên là tuyên bố của chuẩn đô đốc hải quân Trung Quốc Yin Zhuo về Bắc Cực vào ngày 5/3/2010. Không bàn về sự “ngang ngược” vốn có ở đây, câu hỏi là tại sao Trung Quốc lại dòm ngó Bắc Cực?

Tính đến thời điểm này, ngoài Trung Quốc, có 5 nước tuyên bố chủ quyền “1 phần” lãnh hải của Bắc Cực thông qua luật quốc tế về vùng đặc quyền kinh tế. Tuy nhiên, Trung Quốc dù không có biên giới giáp ranh gì với Bắc Cực vẫn bầy tỏ “quan tâm” đến khu vực này. Cũng nên nhớ Trung Quốc đã bất chấp luật quốc tế và tuyên bố toàn bộ chủ quyền đối với Biển Đông thế nên cũng không có gì là lạ với tuyên bố này của Trung Quốc.

Lý do thực sự đằng sau “thái độ” này của Trung Quốc (hay bất cứ cường quốc có liên quan nào) cũng không quá khó hiểu nếu biết rằng Bắc Cực là nơi có trữ lượng dầu và khí đốt khổng lồ chưa được khai thác. Cộng thêm những tác động tiêu cực của biến đổi khí hậu, nước ngọt cũng có thể là nguồn gốc của xung đột, nhất là Bắc Cực đang chiếm 1/5 lượng nước ngọt toàn thế giới.

Formal “transparency”, in other words, often leads to substantive opacity, while informal “closed” systems can often be relatively open and easygoing if you can figure out a way to get in that front door, which often isn’t as hard as you’d think.

“Minh bạch” một cách hình thức, nói theo cách nào đó, thường gây ra sự cản trở lớn, trong khi chính những hệ thống “đóng” vô nguyên tắc lại thường mở và dễ dàng hơn nhiều nếu bạn có thể tìm được cách bước qua cánh cửa chính, mà nó vốn không khó như bạn nghĩ.

Sự thất bại của việc “minh bạch” một cách hình thức trong hội nghị cải cách y tế của Mỹ và xây nhà Quốc hội mới ở Việt Nam.

Source: Transparency in legislatures fails in US, Vietnam - Matt Steinglass

Chúng tôi nói là ở Việt Nam chưa thấy sự cần thiết khách quan cần phải có chế độ đa đảng. Ít nhất là cho đến bây giờ.

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng trả lời câu hỏi phỏng vấn của các hãng thông tấn Ấn Độ:

Chủ tịch Quốc hội vừa nói về kinh tế tự do. Vậy Chủ tịch có nghĩ rằng, đã đến lúc chín muồi để Việt Nam có hệ thống đa đảng hoặc có các đảng khác ngoài Đảng cộng sản Việt Nam để có thể tính tới các quan điểm của nhiều nhóm sắc tộc khác nhau, nhiều dân tộc khác nhau. Ví dụ như Việt Nam có Uỷ ban Dân tộc để giải quyết vấn đề này?