Anonymous asked: chao ban, cho minh hoi ban con file popup calendar cua clovered ko , chi minh xin dc ko? minh vao nhung link dead roi, ban add nick minh nhe lovemusiclk. Cam on ban truoc

Rất tiếc là mình không giữ :( vì lịch này mình chỉ làm 1 lần thôi. Bạn có thể hỏi thẳng bạn Mol mà :D http://clovered.net/contact/

Chúng ta đã quên mất hoặc không hiểu rõ quá khứ

Nhưng sẽ lớn lên như thế nào hả anh? Em yêu Nhật bản, nhưng em cũng yêu Việt nam, yêu FPT. Và em thấy thực sự lo lắng. Suzuki hỏi.

FPT kinh doanh ở Nhật đã được 10 năm. Đã qua những ngày đầu gian khó. Đã có những văn phòng rộng rãi khang trang. Đã có trong danh sách bạn hàng hầu hết các tập đoàn lớn của Nhật, từ cổ điển như Hitachi, NTT, đến hậu chiến như Sony, Panasonic hoặc sản phẩm của thời đại Internet như SBI, Rakuten.

Nhưng vẫn còn rất xa với sự kỳ vọng, của chính chúng tôi, và của các bạn Nhật bản.

Chúng tôi thiếu tính cách gì để thực sự trưởng thành?

Khi xem TV đưa cảnh những đoàn người tản cư được dân địa phương chào đón, bố trí ăn ở, tôi đã kể cho Su nghe những ngày sơ tán trong chiến tranh của tôi. Về nhà ông bà chủ có mấy đứa con chỉ suốt ngày ăn cơm với muối, đã nhường cho gia đình tôi một nửa căn nhà của họ. Không phải chỉ 1-2 ngày mà mấy năm trời ròng rã. Tôi kể cho em nghe việc chúng tôi tự tết lấy mũ rơm, tự học cách lăn xuống giao thông hào khi kẻng báo động. Về bố mẹ tôi, hàng ngày tuần đạp xe từ thành phố về thăm các con rồi lại lăn xả vào công việc.

Nhiều lắm, những ký ức tuổi thơ, gian nan nhưng đẹp và không gợn một chút hồ nghi về tương lai.

Kìa chân mây xa xôi, nắng hồng đang vẫy gọi
Ta lên đường đây lứa tuổi 20.

Chúng ta đã từng là một xã hội rất có tổ chức, rất có kỷ luật. Một thứ kỷ luật tự nhiên, ko cần công an, ko cần sếp. Chúng ta đã từng là những con người nhường nhịn, sẵn sàng đặt lợi ích của cộng đồng lên trên.

Ít nhất là tôi đã từng chứng kiến những điều đó. Sao bây giờ lại thấy mình lúng túng trước những vấn đề đơn giản của phát triển.


Chỉ có thể là chúng tôi đã quên mất hoặc không hiểu rõ quá khứ, hoặc chúng tôi đã quá già và hết nhiệt huyết cho tương lai.

Tendo thật đẹp và bình an! Nắng vàng, se lạnh. Một thành phố nhỏ, mà nếu không có thảm họa này, thì chắc không bao giờ tôi có dịp ghé qua. Vậy mà có đến hơn 95% các loại quân cờ và bàn cờ Shogi được sản xuất ở đây. Bạn có thể nhìn thấy biểu tượng quân cờ khắp nơi: trên những viên gạch lát đương, trước cửa nhà hàng, trên nóc khách sạn, trong các cửa hàng lưu niệm. Quân mã may mắn, quân tốt cần cù và quân tướng uy nghiêm. Người Nhật đã kết hợp cờ vua Ấn độ với cờ tướng Tàu, thêm một chút đặc sản (cho người chơi dùng lại những quân ăn được của đối phương) trở thành một món ăn tinh thần của dân tộc.

Tạm biệt Tendo, về Tokyo!

Về với những thách thức mà FPT đang và sẽ phải đối mặt ở đây, sau thảm họa được đánh giá là nặng nề nhất về kinh tế trong lịch sử này.

Ngày 5/4 tới Ngân hàng Trung ương Nhật bản sẽ ra báo cáo dự báo về tình hình kinh tế. Chắc chắn sẽ có nhiều khó khăn!

Bác Ôgawa( giám đốc FPT Japan) đưa cho tôi một danh sách dài các khách hàng và đánh giá của bác về ảnh hưởng tới kế hoạch kinh doanh của Fsoft.

For weekend reading.

Thôi để từ từ tính anh. Đi nhậu với anh em một chút đã. KhoiTX mời chào hấp dẫn quá.

Đang ăn, Khôi bảo có điện thoại của các bạn từ JAIST (Japan Institute of Science and Technology) mời anh xuống thăm đây này

Anh Nam cứ xuống đây! Bọn tôi sẽ giới thiệu những chuyên gia hàng đầu về CNTT về những công nghệ mới có thể giúp cho Việt nam tự hào với thế giới trong tương lai.

Một chút lạc quan cho những ngày đầy thách thức sắp tới!

Source: Nguyễn Thành Nam’s Facebook Note

Người biết chữ phải làm gì?

Cảm ơn bài viết khai bút đầu năm Tân Mão của bác 5xu, có nhiều điểm giống với suy nghĩ của mình:

Tôi bắt đầu bằng một nhân vật cụ thể, anh này là một người biết chữ, ở Mỹ và là chủ một trang web có nhiều thông tin kiểu điểm báo. Đặc sản của web này là vô số điểm báo mỗi ngày kèm theo các nhận xét ngắn gọn và thường là đả kích chế diễu chính sách. Tôi thường đọc các nhận xét của anh này và tự hỏi tại sao anh này biết chữ mà thái độ của anh ấy với xã hội và bộ máy vận hành cái xã hội ấy lại hằn học như vậy.

Tôi nghĩ người biết chữ muốn trở thành trí thức thì cần phải có thêm nhiều thứ, trong đó có lòng dũng cảm.

Lòng dũng cảm cao nhất chính là không sợ hãi cái ác, không sợ hãi quyền lực, không sợ bạo chúa. Lòng dũng cảm ấy nó ở cốt cách, không phải ở việc to còi. Lòng dũng cảm ấy rất khó mà giữ được, nhất là khi phải rơi vào hoàn cảnh ngặt nghèo.

Có một lòng dũng cảm thấp hơn nhưng lại khó thực hiện hơn. Đó là dũng cảm nhìn thấy và đón nhận những cái hay của chính phủ, cái tốt đẹp của xã hội, thay vì soi mói hằn học với vô số cái tồi tệ, cái xấu xa của xã hội đương thời. Lòng dũng cảm ấy còn ở thái độ cởi mở đón nhận cái mới, cái táo bạo, cái hay từ những người khác.

Xã hội bây giờ, nền kinh tế nâng đỡ nó và cốt lõi văn hóa của nó, có bao nhiêu vấn đề ung nhọt và phức tạp. Ai cũng biết cả. Nhưng phải làm gì để giải quyết một số lượng khổng lồ những vấn đề phức tạp và chồng chéo lẫn nhau ấy.

Phản biện xã hội dường như không còn cần thiết nữa. Phản biện quá nhiều mà không có hành động, cuối cùng sẽ chỉ là nói xấu và chê bai xã hội, bất chấp phản biện được lồng vào triết thuyết hay đường lối hay ho cỡ nào đi chăng nữa. Phản biện mà toàn nhìn thấy, vạch ra vấn đề mà không đưa ra cách giải quyết, chỉ toàn là chê bai, dần dần những người biết chữ sẽ thành một cộng đồng bất đắc chí, một nhóm chí phèo biết chữ mà không biết nghĩa, co cụm lại mà thủ dâm với nhau.

Những nhà văn hóa lớn, những nhà tư tưởng lớn dường như không còn cần thiết nữa. Xã hội đã đủ trưởng thành để không cần những cá nhân dẫn đường chói lóa hay những thần tượng văn hóa để noi theo. Xã hội cần những lãnh đạo hành động. Còn mỗi cá nhân trong xã hội, nhất là những người biết chữ, đã đủ chín để tự góp một phần rất nhỏ, nhưng là của riêng mình cho cộng đồng và xã hội.

Nhưng góp bằng cách nào? Hành động ra sao?

Hành động cho xã hội rất khó, khó hơn phản biện xã hội một nghìn lần. Khó là vì hành động là phải chấp nhận có lúc sai, có lúc hoàn toàn thất bại. Khó là vì người hành động phải là người có nghị lực. Rất hiếm người biết chữ lại có thể hành động được. Ở đây lại phải nói đến một người cụ thể nữa là anh Châu. Bỏ ra hơn chục năm tuổi trẻ để giải một bài toán, không chỉ đam mê và tài năng là đủ, mà còn cần rất nhiều nghị lực. Giải toán xong, có vị thế vững chắc trong xã hội, không nghỉ ngơi, anh bắt tay vào hành động. Việc cần làm thì anh quyết tâm làm, anh không sợ dị nghị chê bai, không sợ là phải đứng về phía ai, cũng không e dè đón nhận những gì người ta sẵn lòng mang đến. Bởi như chính anh tâm sự với tôi: “Phản biện cũng là một hoạt động để làm xã hội lành mạnh, nhưng nó rất dễ kéo người ta vào cái vòng luẩn quẩn của lý luận xuông. Khi mình nói chỉ với mục đích là nói cho hay thì lúc đó mình đã bắt đầu tự đánh lừa mình rồi.”

Nhưng hầu hết những người biết chữ lại không có được những thứ mà anh Châu có. Cho nên có lẽ cần chọn một cách khác.

Người biết chữ có thể hành động bằng đúng thế mạnh của mình. Họ có thể đưa ra giải pháp. Giữa hàng ngàn vấn đề bê bối, lãnh đạo phải làm gì, khi họ, hơn ai hết, hiểu rõ tất cả những vấn đề ấy và chịu sức ép phải giải quyết. Họ cần giải pháp.

Lại nói đến một nhân vật cụ thể nữa là Cảnh Bình. Anh này ý tưởng không nhiều, nhưng lại sẵn lòng đón nhận các ý tưởng mới, táo bạo và có tính giải pháp. Với nguồn lực rất hữu hạn của mình, anh này luôn nỗ lực hết sức để thúc đẩy ý tưởng trở thành giải pháp thực tiễn. Những gì anh này làm được hoặc thất bại với Alpha Books đều rất thú vị. Những gì anh này đang ấp ủ, cũng thú vị không kém. Đấy chính là cái mà ta vẫn gọi là trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp.

Cá nhân tôi không thích doanh nghiệp Vina vì tính chụp giật và bạc ác của nó. Nhưng không thích không có nghĩa là không chấp nhận. Nên chấp nhận bởi ở giai đoạn tư bản nửa mùa, các doanh nhân không có nhiều lựa chọn. Hoặc là có tiền, hoặc là mất. Đơn giản như vậy. Nhưng vì đơn giản nên doanh nhân lại là những tay thực tiễn số một. Tôi cho rằng nguồn lực xã hội lớn nhất, xét cả về tiềm năng, đều nằm trong tay doanh nghiệp.

Người ta vẫn nói đến trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp. Nhưng doanh nghiệp phải phát triển đến mức nào đó, quy mô hoặc chiều sâu, thì mới tự thân gánh vác trách nhiệm xã hội. Đấy là khi nó vượt qua giai đoạn kiếm lợi nhuận đơn thuần và cảm thấy nhu cầu phát triển bền vững. Phát triển bền vững của doanh nghiệp lại gắn liền với nhu cầu và lợi ích từ phía xã hội. Nó có thể là nguồn nhân lực, có thể là phát minh sáng chế, có thể là dịch vụ giáo dục và sức khỏe. Đến lúc doanh nghiệp tự nó tham gia vào việc nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của cá nhân; hay đủ chiều sâu để nguồn lực mà nó sở hữu bùng nổ lên đẳng cấp cao hơn cả về sáng tạo, cống hiến lẫn hưởng thụ; thì cũng là lúc trách nhiệm xã hội của và sự phát triển bền vững của doanh nghiệp tự động gắn liền với nhau.

Con đường đi đến lúc gánh vác trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp Vina còn xa phía trước, nhưng chắc chắn nhiều doanh nhân đã nhận ra điều này bởi như đã nói ở trên doanh nhân luôn là những tay thực tiễn số một. Nhiều người trong số họ, tôi tin chắc, đã bắt đầu chuẩn bị cho việc ấy.

Lãnh đạo cần giải pháp. Doanh nghiệp có nguồn lực và phần nào đó đã sẵn sàng đảm đương trách nhiệm. Người biết chữ biết cách tìm ra giải pháp.

Vậy người biết chữ phải làm gì?

Hehe, đầu năm khai phím phát, chúc mọi người năm mới nhiều tiền bạc và không mất đi hạnh phúc!

Nguồn: Blog 5xu

Việt Nam

1. Tôi đến thăm chú M khi VTV đang chiếu bộ phim truyền hình “Bí thư tỉnh ủy” về cuộc đời bí thư Kim Ngọc. Ngồi xem một đoạn phim cùng chú và được chú kể lại một giai đoạn cuộc đời mình, không kém phần ly kỳ và tủi nhục. Đó là khoảng năm 1982-1983, chú M là cán bộ công đoàn của một viên nghiên cứu nông nghiệp tại Hà nội. Nhìn cảnh từ viện trưởng đến các nhân viên phòng thí nghiệm đói rét, chú đã thực hiện một kế hoạch “xé rào” táo bạo chẳng kém gì bí thư Kim Ngọc trước đó vài năm. Kết cục chú M cũng bị “đấu tố” không thương tiếc và đã chịu rất nhiều mất mát cho đến ngày hôm nay.

Ngày đó khi tham gia “chạy” vật tư cho các phòng thí nghiệm của viện, chú M nhận thấy sự bất hợp lý của chỉ tiêu sản xuất hàng năm và quá trình cung cấp vật tư giữa các hợp tác xã nông nghiệp. Hệ thống kinh tế kế hoạch tập trung những năm 70-80 dẫn đến tình trạng corruption trong mọi nấc thang của hệ thống kinh tế mà thuật ngữ thời đó gọi là “thói cửa quyền”. Hầu như ai cũng “cửa quyền” nếu họ nắm giữ một loại hàng hóa/dịch vụ được phân phối ra xã hội hay cung cấp cho một mắt xích sản xuất tiếp theo. Khác với corruption trong xã hội VN hiện tại, “thói cửa quyền” thời bao cấp không có tính chất “bôi trơn” cho các hoạt động sản xuất kinh doanh, ngược lại nó cản trở và kìm hãm hiệu quả toàn bộ nền kinh tế.

Chưa từng biết Friedrich Hayek và Janos Kornai là ai, chú M nhận ra rằng gốc rễ của vấn đề là nền kinh tế không có một hệ thống giá cả phản ánh đúng cung cầu trong xã hội. Một kế hoạch táo bạo được đề ra, chú M dùng con dấu của viện để thực hiện chức năng một công ty thương mại điều phối lại quá trình phân phối sản phẩm giữa một số hợp tác xã chăn nuôi và một vài nhà máy xay sát lúa. Những đơn vị đó thông qua viện của chú M thực hiện việc trao đổi cám và thịt heo theo một tỷ lệ hợp lý thay vì theo kế hoạch định trước của nhà nước, tương tự như những gì bà Ba Thi làm ở miền Nam vài năm sau. Cả hai phía đều có lợi còn quĩ công đoàn của viện được một phần thịt và gạo thặng dư trong quá trình trao đổi đó.

Tuy nhiên sau một thời gian “kinh doanh” rất thành công giúp cải thiện đời sống nhân viên của viện, chú M bị công an bắt vì tội tổ chức buôn lậu và lập quĩ đen (tội lập quĩ đen công đoàn vẫn còn đến tận ngày nay mà điển hình là vụ bà Ba Sương nông trường Sông Hậu). Sau một thời gian bị giam giữ điều tra khá lâu, mặc dù kết luận của công an là chú M không hề tham ô một đồng nào cho bản thân, chú vẫn bị kỷ luật và mất tất cả. Cuộc sống của chú rất khó khăn trong những năm tháng sau đó, nhưng giờ này chú đã rất thanh thản và chỉ tiếc một điều là công cuộc “Đổi mới” của VN không diễn ra sớm hơn vài năm. Có lẽ trong những năm 70-80 VN đã có không ít những người như chú M hay bí thư Kim Ngọc.

2. Vào những ngày cuối năm 2010, cũng là những ngày cuối trước Đại hội Đảng lần thứ 11 - một sự kiện quan trọng bậc nhất trong đời sống chính trị VN, Tổng cục trưởng Tổng cục Thống Kê Đỗ Thức tuyên bố yếu tố tiền tệ góp 4.6% vào tỷ lệ lạm phát 11.75% của cả năm 2010. Tuy không nói thẳng ra nhưng rõ ràng người chịu trách nhiệm về “yếu tố tiền tệ” đó không là ai khác ngoài đương kim thống đốc NHNN Nguyễn Văn Giàu. Có vài điểm đáng quan tâm liên quan đến sự kiện này.

Thứ nhất, so với thời của bí thư Kim Ngọc hay chú M, VN đã có một bước … lùi vượt bực: từ một nước trên tuyến đầu của khối xã hội chủ nghĩa, ngày nay VN đã biết thế nào là lạm phát, thất nghiệp, thâm hụt, tiền tệ, tài khóa…, những thứ mà trước đây CNXH đã muốn xóa bỏ hoàn toàn. Trong giai đoạn “đỉnh cao trí tuệ” 30-40 năm trước vấn đề công hữu không có gì phải bàn cãi, vậy mà ngày nay những đại biểu ưu tú nhất của Đảng lại quay lại tranh luận về vấn đề này. Tuy nhiên đánh đổi sự tụt lùi về mặt tư tưởng như vậy lấy sự tiến bộ về mặt kinh tế và cải thiện mức sống người dân là một bước đi sáng suốt của Đảng. Liệu Đảng còn những đánh đổi nào trong tương lai?

Thứ hai, cho dù VN chưa có và không cần đa nguyên như lời ông Đinh Thế Huynh tuyên bố, các chính trị gia của VN đang trên con đường “chuyên nghiệp hóa” như các đồng nghiệp ở những nước mà các đảng phái chính trị phải đấu tranh quyết liệt. Thời của bí thư Kim Ngọc và chú M mấy chục năm trước, các hoạt động chính trị chủ yếu xoay quanh các nghị quyết của đảng bộ, trung ương đến địa phương. Ngày nay, bên cạnh nghị quyết và đại hội, các chính trị gia đã biết vận dụng media và dư luận xã hội như những công cụ quan trọng cho hoạt động chính trị của mình. Có nhiều dấu hiệu cho thấy các hoạt động lobby cũng như các interest groups đã và đang xuất hiện trong hậu trường chính trị VN, cùng lúc là sự nổi lên của tầng lớp middle class với những quan tâm vượt ra ngoài vấn đề cơm áo gạo tiền hàng ngày. Đấy là dấu hiệu của một môi trường chính trị đang dần trưởng thành, dù chưa rõ theo chiều hướng tốt hay xấu.

Thứ ba, tuyên bố của ông Đỗ Thức bóc tách lạm phát thành 2 phần như vậy quả thực rất “không giống ai”. Về mặt nguyên tắc Tổng cục thống kê chỉ nên là nơi thu thập và công bố số liệu một cách chính xác và khách quan nhất, không nên và không cần đưa ra những phát biểu có tính chất phán xét như vậy. Việc bóc tách lạm phát theo yếu tố tiền tệ và phi tiền tệ còn là một sai lầm trên quan điểm kinh tế học. Lạm phát theo định nghĩa là một hiện tượng tiền tệ, một ngân hàng trung ương có thể kiểm soát được con số này (nhiều ngân hàng trung ương trên thế giới theo đuổi inflation targeting là một minh chứng). Chính sách tiền tệ của một ngân hàng trung ương thường được đưa ra để đối phó/trợ giúp một real shock nào đó (vd kinh tế suy thoái, thâm hụt ngân sách, giá dầu thô và các nguyên liệu thô tăng…). Bởi vậy nguyên nhân sâu xa của con số 11.75% phải là thâm hụt ngân sách lớn, đầu tư dàn trải không hiệu quả để chạy theo chỉ tiêu tăng trưởng, inflexibility của nền kinh tế khi phải đối mặt với giá dầu và nguyên liệu thô gia tăng. Lạm phát của VN sẽ vẫn tiếp tục cao chừng nào những yếu tố này chưa được khắc phục, cho dù VN có mời được Ben Bernanke hay Jean-Claude Trichet ngồi vào ghế thống đốc NHNN.

3. Anh T chạy xe ôm cạnh cổng trường Hùng Vương Q.5 từ 9AM đến 4PM, sau đó làm bảo vệ khu chế xuất Tân thuận từ 6PM đến 6AM hôm sau. Mỗi ngày anh chỉ ngủ khoảng 3-4 tiếng và ở nhà với vợ con không quá 2 tiếng. Anh nói làm việc như vậy đã quen rồi và anh cảm thấy rất hạnh phúc và tự hào vì có ba người con đang học đại học và cao đẳng ở SG. Năm 2000, khi đang là cán bộ vật tư một huyện ở Thanh hóa, anh đã quyết định bán hết nhà cửa và đưa cả gia đình vào SG, một quyết định “xé rào” so với truyền thống gia đình lúc đó (bố anh cũng là cán bộ huyện). Có năm chiều 30 tết anh vẫn phải chạy vạy kiếm tiền trả nợ nóng, nhưng nay anh đã có một ngôi nhà nhỏ ở quận Tân phú và đã sắm cho mỗi đứa con một chiếc xe máy để tụi nó đi học. Với anh cuộc sống còn rất khó khăn nhưng anh tin con cái anh sẽ có tương lai tốt đẹp hơn.

Một buổi tối cuối năm 2010, Bruce Krasting dự một bữa tiệc tất niên ở NYC và tường thuật câu chuyện sau:

“One fellow … [says] “If you don’t have some non US exposure you’re not wisely invested.” Another who was looking for some free advice asks the follow on, “Yes, but which country?” He answers, “I focus on the countries that have the highest work ethic. … The talk was about which countries ranked high on that list. This was not about which worker produced more. The answer to that is easy. A worker for VW in Germany produces much more than does a worker in Viet Nam. However, the conclusion at the table was that on the narrow issue of work ethic, Vietnamese workers had a better attitude than German workers.”

Tôi tin người đàn ông trong bữa tiệc ở NYC nói đúng, VN có rất nhiều người như anh T, chú M, bí thư Kim Ngọc. Những người con của chú M đã trưởng thành và thành đạt không cần bất cứ thứ ô dù nào cả, tôi tin những đứa con của anh T cũng vậy. Và tôi cũng lạc quan về tương lai của VN, một dân tộc không may mắn trong suốt thế kỷ qua, nhưng có sức chịu đựng phi thường như đã được minh chứng trong hàng nghìn năm lịch sử.

Source: giangle: Vietnam

Sự tử tế không đầu hàng!

Bánh mì nóng lề đường giá buốt

Buổi sáng dậy sớm chạy qua, thấy cậu ngồi thu lu bên vỉa hè gió mùa đông bắc thốc căm căm, ngay trước lề đường của cái ngân hàng chỗ 171 Hoàng Hoa Thám, thấy hơi tội thân nên ghé vào mua cho ông em trai một cái bánh mì kẹp.

Hồi mới học làm patê gan, cậu tẩn mẩn đi tìm đầu bếp khách sạn cũ, loại khách sạn thời Pháp chưa có chứng chỉ một sao năm sao ( chứ không phải tìm đầu bếp khách sạn tân thời 5 sao bây giờ) để học cách làm patê sao cho Pháp nhất. Rồi mang thành quả đi mấy nơi mời nếm thử, mời cả đầu bếp giỏi lẫn những chủ lò chế biến pate hàng chợ Ngã Tư Sở đường Láng. Người nếm thì gật, người nếm thì lắc, nói, làm pate loại này chúng tôi chẳng làm. Thời buổi này, làm hàng ăn càng ngon lành tử tế càng chẳng có đồng lãi nào.

Cậu em vẫn kiên trì mua những nguyên liệu tươi đắt gấp hai lần rưỡi những hàng khác, cho đến tận ngày hôm nay.

Hai vợ chồng tẩn mẩn, rửa rau bằng nước đun sôi để nguội, thứ rau thơm bé xíu để dành kẹp vào nhân bánh, đến mức không có bất cứ một lá rau nào bị dập.

Ngay cả thứ dưa góp ăn kèm, nạo đu đủ tươi ra rồi, cậu cũng cẩn thận rửa qua bằng nước đun sôi để nguội rồi mới trộn dưa góp. Bơ mà cậu dùng là thứ bơ Úc chỉ có khách sạn đặt cho những bàn ăn sáng ba trăm ngàn một suất khách, đắt gấp ba lần thứ bơ hàng chợ của Tàu mang về cho những tủ bánh mì bình dân hè phố.

Đứa em vụng về làm hàng để bán mà cẩn trọng và sạch sẽ hơn cả làm cơm cho bố mẹ mình ăn.

Trong một mét vuông vỏn vẹn buổi sáng mùa đông rét đến thắt cả ruột này, bán hết tất cả bánh mì kẹp trứng, bánh mì kẹp pate, bánh mì bơ pate rán xong, hai vợ chồng cậu lãi được 35 nghìn đồng. Thế mà ngày nào cũng năm giờ sáng đẩy xe lên đường chờ khách. Bán cho tới khi ngân hàng mở cửa, đuổi về.

Tôi ngồi ở lề đường trong một buổi sáng rét mười độ, người đi làm chạy qua trước mặt xe bánh mì của cậu rùng rùng như một vũ điệu hoảng sợ.

Gia đình chúng tôi đã sống ở Hà Nội đến thế kỷ thứ ba, nhưng chúng tôi không dám tự nhận mình là người Hà Nội. Không phải vì trong lý lịch vẫn ghi quê quán là một xã huyện nào đó. Mà vì chúng tôi biết, gốc gác chúng ta không nói lên bất cứ điều gì về chúng ta cả.

Cụ kị chúng ta vẫn làm tình ở Hàng Ngang Hàng Đào để đẻ ra chúng ta chửi tục tè bậy ở Hồ Gươm. Và chúng ta vẫn đời đời nhập cư vào nội thành để con cháu biết kính trên nhường dưới. Biết lương thiện. Biết dùng nước sạch và thực phẩm sạch để bán chiếc bánh mì nóng. Và chỉ cố sống với xã hội theo cái cách mà chúng ta cho rằng một con người nên làm.

Nhưng trong cái vũ điệu hoảng sợ của dân thành phố đang chạy rùng rùng dọc con đường Hoàng Hoa Thám kia, ai phân biệt được phở phoóc-môn với pate không độn bì lợn ế? Ai quan tâm đến việc bánh bao nhân thịt băm thiu hay gói xôi tẩm bụi đường? Ai tin được lương tâm của những người bán hàng lề đường, trong đó có em tôi? Bà mẹ nào chở con qua đường sẽ dừng lại mua được đúng cái bánh mì vừa ngon vừa lành, khi mọi biển chào hàng chỉ ghi dòng chữ “Bánh mì pate” không hơn không kém?

Hay lương tâm và sự chân chính của một thằng bán bánh mì là một điều quá xa xỉ trong xã hội này? Ai cần em tôi tử tế, ai cần quan tâm việc bán hết xe bánh cũng chỉ lời ba mươi lăm nghìn đồng?

Hay khẩu vị và cảm nhận của chúng ta đã chết trong những cuộc chinh chiến hàng quán, phở không mì chính dứt khoát bị chê nhạt mồm, pate không độn sẽ bị chê không thơm bằng thứ có phụ gia thực phẩm, thứ rau mang mác sạch mặc nhiên được hiểu chưa chắc đã là rau sạch, quán ăn càng nổi tiếng thì càng mất vệ sinh, và chúng ta đòi ăn bát sạch nhưng lại xả rác xuống ngay chỗ ngồi chân mình? Hay những hàng phở Hà Nội trăm phần trăm, từ nước dùng tới chỗ ngồi cũng Hà Nội trăm phần trăm mà xấu hổ không dám thú nhận bản chất Hà Nội của mình, phải treo biển phở Nam Định!

Tôi không rõ trong giá rét năm nay, một mét vuông bánh mì nóng của cậu trụ được bao lâu bên lề đường giá buốt thì sẽ phá sản.

Hay tôi không rõ trong giá buốt cuối năm, bao lâu nữa, sự tử tế của em tôi sẽ đầu hàng, vô điều kiện.

Nguồn: Trang Hạ

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường tự đánh giá về cuộc đời mình

Con người có những thăng trầm. Tôi không thoát khỏi định luật chung đó. Ba mươi năm dài tôi đã sống và đau khổ. Cuộc đời có lúc mình cảm thấy thất vọng muốn điên lên được. Tôi đã thấy những giờ phút đó.

Bằng cách dốc toàn lực vào nghiên cứu, vào việc thực hiện những ý tưởng của mình, tôi đã hoàn toàn thỏa mãn về cuộc đời, vì mọi ước mơ của tôi đều đã thành đạt. Tôi mơ làm Giáo sư văn chương Tây thì tôi đã là Giáo sư. Tôi mơ trở thành Trạng sư cãi những vụ nổi tiếng, tôi đã là Trạng sư. Tôi mơ một cuộc sống thật gần gũi người dân, nghề giáo và trạng sư đã giúp tôi cảm thông và sống được những nỗi niềm của người dân bình dị. Tôi mong được nhiều người thương thì đâu đâu cũng gặp tình cảm thân thương. Việc tôi sang đây chứng tỏ hùng hồn tình cảm và sự giúp đỡ to lớn của các bạn trí thức dành cho tôi.

Cuối cùng, tôi muốn đóng góp chút gì ích quốc lợi dân, thì tôi đã hoàn thành những tác phẩm mong muốn.

Sang đây gặp gỡ nhiều bạn trẻ, thấy ai cũng thao thức về quê hương, đất nước, tôi mừng và an tâm. Thế hệ chúng tôi được lòng yêu nước thôi thúc. Thế hệ ngày nay cũng được lòng yêu nước nuôi dưỡng. Chúng ta gặp gỡ trong tâm tình. Tôi chỉ xin cầu chúc các bạn:

Hãy luôn sống đúng danh dự của người trí thức.

Hãy vun trồng không nguôi lòng yêu nước và luôn nuôi dưỡng việc nghiên cứu và hướng nó về quê hương.

Khi qua thăm nước Pháp, một số học trò bên đó mời tôi ở lại vì thấy tôi đến già vẫn sống đạm bạc. Nhưng tôi từ chối: “Tôi là người trí thức Việt Nam, tôi có lòng tự trọng của mình. Tôi không thể vì miếng cơm, manh áo mà bỏ đất nước nghèo mà ra đi”.

Source: 80 tuổi trở lại nước Pháp - Lòng tự trọng và danh dự của người trí thức

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường trả lời phỏng vấn báo Le Monde (1989)

  • PV: Ngài thấy thế nào về cuộc khủng hoảng ở Đông Âu?
  • NMT: Tôi là một luật sư, quen bào chữa, chứ không phải một công tố viên, quen lên án. Hơn nữa, ngụ ngôn Pháp có câu: Cú đá của con lừa (le coup de pied de l’âne) để nói về những kẻ hèn hạ thừa cơ người khác gặp khó khăn mà lợi dụng. Các ông đừng ép tôi làm con lừa ngu ngốc ấy.
  • PV: Ngài thấy chủ nghĩa cộng sản bây giờ thế nào?
  • NMT: Trước hết, các ông đừng lẫn lộn chủ nghĩa cộng sản, mà nhiều trí thức Pháp đã coi là hy vọng cuối cùng của loài người, với những người thực hiện nó.
  • PV: Vậy ngài thấy các lãnh tụ cộng sản thế nào?
  • NMT: Cũng như vậy, các ông chớ xếp chung các lãnh tụ cộng sản vào một gói. Làm sao có thể đặt ngang hàng Xeo-xe-xcu với Hồ Chí Minh? Các ông đều biết Cụ Hồ đến khi chết vẫn chỉ có hai bộ quần áo và đôi dép cao su…
  • PV: Liệu Việt Nam có như Đông Âu không?
  • NMT: Việt Nam có giải pháp của Việt Nam. Người Việt Nam không giống người châu Âu. Người Việt Nam có truyền thống Âu Cơ: cùng một mẹ đẻ ra trong trăm trứng, luôn luôn đùm bọc lẫn nhau. Các ông thấy đấy, tôi sang được Pháp chuyến này cũng là nhờ sự đùm bọc của anh em, bè bạn. Người Việt Nam có truyền thống hiền hậu, lại có tư tưởng nhân nghĩa, thủy chung của Khổng Nho. Người Việt Nam có truyền thống Diên Hồng: mỗi khi nước nhà gặp khó khăn, mọi người cùng nhau bàn việc cứu nước. Đảng Cộng sản Việt Nam cũng có những sai lầm, nhưng không ai quên công lớn của Đảng Cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo nhân dân giành lại độc lập, thống nhất, giải phóng dân tộc. Như vậy Việt Nam khác các nước châu Âu.

Về những bài viết ký tên Nguyễn Ái Quốc tại Pháp từ 1919 đến 1923

Mấy bài báo ở thời kỳ đầu khi Nguyễn Ái Quốc mới bước lên vũ đài chính trị chỉ là số rất nhỏ trong hàng vạn bài báo và tác phẩm Hồ Chí Minh viết sau này, nó chẳng có vai trò như Thụy Khuê suy diễn, nếu như có sự lầm lẫn một đôi bài nào đó thì chính là lỗi ở các sử gia, các nhà sưu tầm, cả Pháp lẫn Việt, chứ không liên quan gì đến Hồ Chí Minh. Huyền thoại Hồ Chí Minh đâu có thể hình thành từ vài bài báo? Đó là sản phẩm của một đời đấu tranh vào sinh ra tử, phải vượt qua bao thử thách hiểm nguy, phải đối phó với bao kẻ thù hung bạo, trong một bối cảnh quốc tế cực kỳ phức tạp, để lèo lái con thuyền cách mạng Việt Nam cập bến bờ độc lập, tự do; đó cũng là sản phẩm của cuộc đời một chính khách trong sạch và liêm khiết có một không hai như Hồ Chí Minh. Đóng góp vào sự hình thành huyền thoại đó còn phải nói đến vai trò của các bạn bè Pháp, kể cả mật thám Pháp, như P. Arnoux,…

Tư tưởng Hồ Chí Minh là cả một hệ thống quan điểm về con đường cách mạng Việt Nam từ độc lập dân tộc đi tới xây dựng thành công một nước Việt Nam “hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ, giàu mạnh và góp phần xứng đáng vào sự nghiệp cách mạng thế giới”. Tư tưởng đó là kết quả của quá trình học tập, thâu hóa tinh hoa tư tưởng nhân loại, của các vĩ nhân như Khổng tử, Jésus, Marx, Tôn Dật Tiên,…để từ đó thăng hoa lên thành tư tưởng Hồ Chí Minh. Trả lời câu hỏi của một phóng viên: ông là ai, theo chủ nghĩa cộng sản hay chủ nghĩa Tôn Dật Tiên? Hồ Chí Minh từng trả lời: “Tôi vẫn là tôi ngày trước - một người yêu nước”. “Tôi hiến dâng cả đời tôi cho Tổ quốc tôi”. Tên gọi Nguyễn Ái Quốc đã kết tụ đầy đủ lý tưởng, bản chất, mục tiêu chiến đấu, phẩm chất đạo đức của cuộc đời Hồ Chí Minh.

Hồ Chí Minh không “vơ vào” cho mình một chút gì cả! Sinh thời, Người thẳng thắn từ chối mọi danh hiệu mà người đời khen tặng. Có một nhà văn nước ngoài gọi Người là nhà thơ, Người khoát tay: nhà thơ gì tôi, chẳng qua là trong tù, đi ngang được ba bước, đi dọc được sáu bước, không biết làm gì thì làm thơ, thế thôi. Tôi chỉ là người có chút duyên nợ với báo chí, gọi tôi là nhà cách mạng chuyên nghiệp là đúng nhất. Cũng cần nhắc lại: Hồ Chí Minh là nhà lãnh đạo Việt Nam duy nhất không có huân chương, người không tán thành dựng tượng đồng, bia đá, bảo tàng,… cho mình khi nhân dân còn thiếu bệnh viện, trường học.

Giáo sư Nguyễn Mạnh Tường, một trí thức chân chính, vì chính kiến riêng mà phải chịu một cuộc sống đau khổ hơn ba mươi năm, như một kẻ bị trục xuất ra khỏi cộng đồng (Un excommunié). Cuối đời, năm 1989, ông được học trò và người thân mời trở lại thăm nước Pháp, vào đúng lúc sự biến Đông Âu đang xảy ra. Phóng viên báo Le Monde đã phỏng vấn ông. Theo tâm lý thường tình, người ta nghĩ ông sẽ thực hiện “un coup pied de l’âne” (cú đá của con lừa thừa cơ người khác đang gặp khó khăn). Nhưng nhân cách của một trí thức chân chính không cho phép ông hành xử như vậy.

  • PV: Ngài thấy chủ nghĩa cộng sản bây giờ thế nào?
  • GS NMT: Trước hết các ông đừng lẫn lộn chủ nghĩa cộng sản, mà nhiều trí thức Pháp đã coi là hy vọng cuối cùng của loài người, với những người đã thực hiện nó.
  • PV: Vậy ngài thấy các lãnh tụ cộng sản thế nào?
  • GS NMT: Cũng như vậy, các ông chớ xếp chung các lãnh tụ cộng sản vào một gói. Làm sao có thể đặt ngang hàng Ceaucescu với Hồ Chí Minh? Các ông đều biết Cụ Hồ đến khi chết vẫn chỉ có hai bộ quần áo kaki đã sờn và một đôi dép lốp cao su đã vẹt gót.
  • PV: Liệu Việt Nam có như Đông Âu không?
  • GS NMT: Đảng cộng sản Việt Nam cũng có những sai lầm, nhưng không ai quên công lớn của Đảng đã lãnh đạo nhân dân giành lại độc lập, thống nhất, giải phóng dân tộc[15].

Tôi muốn dẫn một người nữa, GS Hoàng Xuân Hãn, một học giả đáng kính, được coi như là lương tâm của trí thức Việt kiều ở hải ngoại. Một phóng viên của Diễn đàn (Paris), trong một lần trao đổi với GS về sự đánh giá của ông đối với công lao của Đảng cộng sản Việt Nam, nhất là của Chủ tịch Hồ Chí Minh, đã được nghe ông tâm sự: “Bây giờ lòng người còn phân tán, hận thù còn quá nhiều, nên sự đánh giá còn lệch lạc. Nhưng với con mắt của người nghiên cứu lịch sử dân tộc, bác tin rằng vài chục năm nữa, có lẽ sớm hơn, người ta sẽ nhìn nhận công lao của cụ Hồ”. Rồi ông nói cụ thể hơn: “Cũng những anh thanh niên ấy mà bác đã quan sát, vì đã dạy học họ trong mấy năm, nhưng không tập hợp nhau được, hay tập hợp được cũng chẳng làm nên việc gì, thế mà hôm trước hôm sau, họ thay đổi hẳn”. Theo lời phóng viên được đối thoại thì ý này của GS Hoàng Xuân Hãn trùng hợp với nhận xét của viên tướng chỉ huy quân đội Nhật ở Đông Dương thời đó, trên đường từ Hà Nội vào Sài Gòn ngay sau ngày 19-8-1945, ông ta cũng nhận thấy “những đôi mắt, những ánh mắt” trên khuôn mặt người Việt Nam chỉ “hôm trước, hôm sau” đã “hoàn toàn khác hẳn” (do GS Vĩnh Sính thuật lại). Sau khi ôn lại những cố gắng liên tiếp của các thế hệ cha ông từ cuối thế kỷ XIX, tìm đường giải phóng đất nước mà không thành, GS Hãn kết luận: “Vì chưa bao giờ trong lịch sử của mình, dân ta phải đương đầu với một quốc gia xâm lược mà thế lực, trình độ phát triển, hơn hẳn ta đến như vậy”[16]. Vậy mà cụ Hồ đã thành công. Có lẽ, đó cũng là nhận thức chung của những trí thức Việt kiều có lương tri ở hải ngoại hiện nay.

Hàng chục năm nay, đã có không ít kẻ xấu xa bị thất bại ê chề trong âm mưu “lật đổ thần tượng”. Họ phải biết rằng Hồ Chí Minh, cũng như Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi,…là những thần tượng muôn đời của dân tộc, một vài đứa con lạc bầy, dù có hò hét điên cuồng đến đâu, cũng không thể nào đánh đổ được. Mong rằng Thụy Khuê sẽ không ăn phải đũa của những kẻ “bội tín”, sẽ tiếp bước lớp trí thức tinh hoa ở hải ngoại, có những đóng góp tích cực vào sự nghiệp đoàn kết, hòa hợp dân tộc và phát triển đất nước./.

Nguồn: Thay lời kết luận - Về những bài viết ký tên Nguyễn Ái Quốc tại Pháp  từ 1919 đến 1923 (Trao đổi lại với Thụy Khuê) của Ngô Trần Đức

(Source: whiskeyandhash)