Nhận thức của Đảng từ Cương lĩnh 1991 đến nay

TTXVN cho đăng bài viết với nhan đề “Sự phát triển nhận thức của Đảng ta từ Cương lĩnh năm 1991 đến nay” của “Giáo sư, Tiến sỹ Nguyễn Phú Trọng, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Quốc hội”. Bài viết nhằm mục đích tổng kết quá trình thay đổi trong nhận thức của Đảng, qua đó cũng dự báo được một số điểm nội dung quan trọng trong ĐH Đảng sắp tới. Vài điểm đáng chú ý nhất:

Xã hội “Xã hội Chủ nghĩa” (theo quan điểm của Đảng đang cố gắng xây dựng) là:

  • Xã hội dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.
  • Do nhân dân lao động làm chủ.
  • Có nền kinh tế phát triển cao, dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu.
  • Có nền văn hóa tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc.
  • Con người được giải phóng khỏi áp bức, bất công, làm theo năng lực, hưởng theo lao động có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, phát triển toàn diện.
  • Các dân tộc trong cộng đồng nước Việt Nam bình đẳng, đoàn kết, tương trợ và giúp đỡ lẫn nhau cùng tiến bộ.
  • Có nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản.
  • Có quan hệ hữu nghị, hợp tác với nhân dân tất cả các nước trên thế giới.

Những đoạn bôi đậmgạch bỏ là những đoạn mới được bổ sung và những đoạn cũ được lược bỏ trong cương lĩnh năm 1991.

Tiếng Việt - Lưu Quang Vũ

Tiếng mẹ gọi trong hoàng hôn khói sẫm
Cánh đồng xa cò trắng rủ nhau về
Có con nghé trên lưng bùn ướt đẫm
Nghe xạc xào gió thổi giữa cau tre.

Tiếng kéo gỗ nhọc nhằn trên bãi nắng
Tiếng gọi đò sông vắng bến lau khuya
Tiếng lụa xé đau lòng thỏi sợi trắng
Tiếng dập dồn nước lũ xoáy chân đê.
Tiếng cha dặn khi vun cành nhóm lửa
Khi hun thuyền gieo mạ lúc đưa nôi
Tiếng mưa dội ào ào trên mái cọ
Nón ai xa thăm thẳm ở bên trời.

“Ðá cheo leo trâu trèo trâu trượt…”
Ði mòn đàng dứt cỏ đợi người thương
Ðây muối mặn gừng cay lòng khế xót
Ta như chim trong tiếng Việt như rừng.

Chưa chữ viết đã vẹn tròn tiếng nói
Vầng trăng cao đêm cá lặn sao mờ
Ôi tiếng Việt như đất cày, như lụa
Óng tre ngà và mềm mại như tơ.

Tiếng tha thiết, nói thường nghe như hát
Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh
Như gió nước không thể nào nắm bắt
Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh.
Dấu hỏi dựng suốt ngàn đời lửa cháy
Một tiếng vườn rợp bóng lá cành vươn
Nghe mát lịm ở đầu môi tiếng suối
Tiếng heo may gợi nhớ những con đường.

Một đảo nhỏ xa xôi ngoài biển rộng
Vẫn tiếng làng tiếng nước của riêng ta
Tiếng chẳng mất khi Loa thành đã mất
Nàng Mỵ Châu quỳ xuống lạy cha già.
Tiếng thao thức lòng trai ôm ngọc sáng
Dưới cát vùi sóng dập chẳng hề nguôi
Tiếng tủi cực kẻ ăn cầu ngủ quán
Thành Nguyễn Du vằng vặc nỗi thương đời.

Trái đất rộng giàu sang bao thứ tiếng
Cao quý âm thầm rực rỡ vui tươi
Tiếng Việt rung rinh nhịp đập trái tim người
Như tiếng sáo như dây đàn máu nhỏ.
Buồm lộng sóng xô, mai về trúc nhớ
Phá cũi lồng vời vợi cánh chim bay

Tiếng nghẹn ngào như đời mẹ đắng cay
Tiếng trong trẻo như hồn dân tộc Việt.
Mỗi sớm dậy nghe bốn bể thân thiết
Người qua đường chung tiếng Việt cùng tôi
Như vị muối chung lòng biển mặn
Như dòng sông thương mến chảy muôn đời.

Ai thuở trước nói những lời thứ nhất
Còn thô sơ như mảnh đá thay rìu
Ðiều anh nói hôm nay, chiều sẽ tắt
Ai người sau nói tiếp những lời yêu?
Ai phiêu bạt nơi chân trời góc biển
Có gọi thầm tiếng Việt mỗi đêm khuya?
Ai ở phía bên kia cầm súng khác
Cùng tôi trong tiếng Việt quay về.

Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ
Quên nỗi mình quên áo mặc cơm ăn
Trời xanh quá môi tôi hồi hộp quá
Tiếng Việt ơi tiếng Việt ân tình…

Hài

Các Link gửi gần đây ở LinkHay

Một bạn vào viết lưu bút nhận xét

Đại sứ Hoa Kỳ trả lời phỏng vấn VOA về sự hiện diện Trung Quốc ở Việt Nam

  • VOA: Thưa ông, nói tới Trung Quốc, nhiều người Việt Nam quan tâm về sự hiện diện của Trung Quốc tại Việt Nam liên quan tới việc khai thác các mỏ bauxite. Họ cho rằng có rất đông người Trung Quốc trên vùng Tây Nguyên. Có người nói chính phủ Việt Nam quá yếu mềm với Trung Quốc. Là một người có mặt ở Việt Nam và tận mắt trông thấy những thực tế tại đó, xin ông đưa ra một nhận định về tình trạng này?
  • Đại sứ Michalak: "Nhận định của tôi là: Thứ nhất, mọi người phải kiểm chứng sự kiện cho đúng, tôi đã nghe nói là có hàng ngàn công nhân Trung Quốc ở một số khu vực, thành thực mà nói tôi đã từng đến thăm những khu vực đó, và xác định rằng không có hàng ngàn công nhân Trung Quốc tại đó. Nhưng tôi tin rằng nên có một sự minh bạch và cởi mở hơn ở Việt Nam, Hà Nội nên cho phép nhiều các tổ chức phi chính phủ quốc tế cũng như báo chí lui tới các khu vực ấy để tận mắt trông thấy những gì thực sự xảy ra. Tôi cho rằng tình hình thực tế tại hiện trường có nhiều khác biệt, so với những câu chuyện gieo hoang mang sợ hãi mà tôi đã được nghe. Tôi tin là những câu chuyện ấy đã được...nói thế nào nhỉ, "thổi phồng".

Hai loại người

Ở Mỹ, học sinh cấp 2 và 3 vẫn có thể đến học ở trường đại học. Các lớp học này do các giáo viên đại học dạy, tuy nhiên chúng chỉ dành cho học sinh phổ thông. Những học sinh đăng ký học các lớp này khi lên đại học sẽ được miễn không phải học các môn này nữa, thông thường đó là các môn bắt buộc dành cho tất cả các sinh viên đại học như sử, toán, anh văn. Ví dụ như môn tôi đang làm TA, môn Sử Thế Giới, là môn mà tất cả các sinh viên undergrad đều phải học 2 course 111 và 112 – có lẽ giống như môn lịch sử Đảng ở VN :-). Những sinh viên nào đã học môn Sử thế giới khóa cao cấp (advanced placement) rồi thì không còn phải lấy môn này trên đại học nữa.

Vì vậy ở trường tôi, hàng tuần vẫn có một số học sinh cấp 2 đến học. Có một dạo tôi vẫn hay ngồi học ở một căn phòng vẫn thường được dùng để dạy tụi học sinh cấp 2. Cứ tới gần khoảng 4.30 là tụi nó lục đục kéo đến, và đó là lúc tôi rút lui để trả lại phòng học cho tụi nó. Có lần có một đứa nhỏ bước vô phòng và bắt chuyện với tôi, nó nói năng rất lễ độ nhưng đồng thời cũng rất chững chạc và đàng hoàng. Đó là ưu điểm của một số học sinh Mỹ được giáo dục tốt – không có cái kiểu khúm núm như ở VN, học sinh lúc nào cũng cảm thấy nhỏ bé trong khi thầy cô giáo thì to bằng trời.

Có một lần khác, tôi bước vào phòng vệ sinh để “giải quyết công việc” thì bắt gặp một đứa bé cấp 2 đang làm một chuyện khá bất ngờ mà trước đó tôi chưa hề bắt gặp nơi người lớn. Nhưng trước kể tiếp tục câu chuyện, tôi cần phải giải thích ngoài lề một đôi điều sau. Xã hội Mỹ là một xã hội hiện đại và văn minh. Hiện đại là nhờ vào máy móc, và văn minh là nhờ hành vi ứng cử của người dân Mỹ. Ai cũng cho rằng như vậy, đúng không? Nếu đã có dịp đến các sân bay lớn quốc tế của Mỹ thì bạn sẽ thấy được sự khác bịêt giữa sân bay Mỹ và sân bay VN và hiểu được điều này. Người dân Mỹ rất trật tự, rất lịch sự và và rất có ý thức. Tuy vậy, đó chỉ là bề nổi của tảng băng, vì máy bay là phương tiện đi lại của những người thuộc thành phần hạ trung lưu trở lên (lower middle class and above) và những người có học thức. Hành vi ứng xử của những người thuộc thành phần này ở những nơi này là lịch sự và văn minh là điều tất nhiên. Thế còn phần chìm của tảng băng thì sao? Phương tiện nào là phương tiện đi lại của dân nghèo và kém học thức? Hành vi ứng xử của họ ra sao? Tôi đã có dịp nói chuyện với 2 người bạn đã từng thử đi xa bằng xe bus (coach), và được họ kể lại rằng thái độ của những người sử dụng phương tiện nhà nghèo này là hoàn toàn khác với những gì họ đã chứng kiến ở sân bay. Mất trật tự, không đứng xếp hàng mà tranh giành, chen lấn nhau để được lên xe trước, hành vi thiếu lịch sự và văn minh, hiểm họa mất đồ đạt nếu không cẩn thận, là chuyện bình thường nơi những bến xe này.

Điều này chẳng làm tôi ngạc nhiên. Ngay cả trong khuôn viên trừơng đại học – cái nôi của tri thức và văn hóa của một xã hội Mỹ – vẫn nhan nhản tồn tại những hành vi kém văn hóa và văn minh đấy thôi. Điển hình nhất là trong nhà vệ sinh và trên vách buồn học trong thư viện. Hòan toàn không khác gì ở VN. Trên vách các buồn học riêng trong thư viện: có khá nhiều các dòng chữ viết bậy bạ, các hình vẻ bậy bạ và nhảm nhí, chẳng khác gì trên các bàn học ở VN. Trong nhà vệ sinh (nam): có những bồn vệ sinh hôi, dơ bẩn vì những cá nhân thiếu ý thức, “làm việc xong” nhưng lại lười biếng, thiếu văn hóa đến mức chỉ đưa tay lên để kéo cần nước làm sạch mà cũng không làm. Dĩ nhiên mức độ thiếu vệ sinh ở Mỹ có lẽ không bằng ở VN, nhưng điều đáng nói ở đây là dân Mỹ cũng không tránh khỏi những hành vi thiếu văn minh.

Quay lại câu chuyện đứa bé cấp 2 tôi bắt gặp trong phòng vệ sinh. Lúc tôi bước vào, nó đã xong giải quyết xong công chuyện riêng và đang đưa tay kéo cần gạt nước cho một loạt các bồn vệ sinh dơ. Dĩ nhiên, chẳng ai bắt nó phải làm, chẳng có ai ở đó để chứng kiến hành vi của nó, hoặc có chứng kiến cũng chẳng ai khen. Vậy tại sao nó lại làm điều ấy? Cha mẹ nó hay thầy cô giáo dạy nó phải làm điều tốt? Nó làm tôi phải suy nghĩ. Nếu muốn cuộc sống, xã hội quanh ta tốt đẹp hơn không thể ngồi chờ đợi ở người khác. Tự bản thân mình phải góp một phần làm một việc gì đó để làm “sạch đẹp” cho cuộc sống. Kể từ đó về sau, mỗi lần bước vào phòng vệ sinh và nhìn thấy các bồn vệ sinh bị bẩn, và nếu đang tâm trạng làm siêng, tôi lại chịu khó đưa tay kéo cần nước làm sạch những thứ hôi thối do những thành viên hôi thối để lại.

Tôi rút ra được hai bài học từ sự kiện trên. Thứ nhất, mặc dù có rất nhiều cách quen thuộc để phân loại tính cách con người: người lạc quan-bi quan, người hướng ngoại-hướng nội, người năng động- thụ động, người tốt-xấu, v.v. nhưng qua hành vi của đứa bé tôi bổng nghĩ ra là mình còn có thể phân loại con người thành hai loại nữa: một loại chuyên “làm bậy,” và một loại chuyên phải đi dọn dẹp đồ bậy. Loại người thứ nhất sống chỉ lo nghĩ cho bản thân và vì vậy hành vi, lối sống của họ để lại đằng sau lưng hàng đống thứ hôi thối mà sự hiện diện của chúng làm giảm đi chất lượng cuộc sống con người; loại người thứ hai là những con người luôn cố gắng làm sạch đẹp để nâng cao chất lượng cuộc sống, luôn ý thức được rằng không thể sống chỉ vì mình mà còn phải vì một cái gì đó rộng lớn hơn bản thân mình. Việc tôi chứng kiến cử chỉ đẹp này ở một đưa bé hơn là ở một người lớn còn làm tôi nhận ra một điều nữa: những hành vi tốt đẹp dường như chỉ xuất phát từ những con người lý tưởng và ngây thơ, vẫn còn nhiều niềm tin vào con người và cuộc sống. Tôi tự hỏi: Liệu những con người này còn có thể tiếp tục đặt niềm tin vào nhân loại và cuộc sống sau khi phải chứng kiến những sự kiện tàn bạo vô nhân tính do con người gây ra cho nhau? Chuyện gì sẽ xảy ra khi đứa bé trưởng thành và mất đi sự ngây thơ, khi nó nhận ra rằng cuộc sống vẫn đầy dẫy các vấn nạn xã hội, đầy dẫy bất công và bạo lực, và tất cả những vấn đề này là phức tạp và vô phương giải quyết, không giống như hồi nhỏ chỉ cần chịu khó đưa tay kéo cần nước là có thể làm biến mất những sự dơ bẩn và hôi thối trong cuộc sống? Liệu khi đã có đủ những vấn đề cá nhân phải lo toan như công việc, gia đình, vợ con, nhà cửa, nó vẫn còn có đủ năng lượng tinh thần ở bên trong để làm chuyện không công cho xã hội?

Nhìn xung quanh, ta vẫn thấy còn tồn tại những người nhóm thứ hai, nhưng số lượng ít và bị loại người thứ nhất áp đảo. Liệu tôi và bạn có nên gia nhập nhóm thứ nhất, suy cho cùng ưu thế xã hội thuộc về nhóm này?

Câu trả lời của tôi: Không!

Nguồn: Blog No-Mind

Children need dreams! Thanks alot, Doraemon!

Nguồn: Doremon Vietnam

Children need dreams! Thanks alot, Doraemon!

Nguồn: Doremon Vietnam

Giáo dục dưới cơ chế bao cấp vs Giáo dục dưới cơ chế thị trường

Tham bát bỏ mâm

Mấy ngày nay thiên hạ bàn tán xôn xao việc tăng học phí, mỗi năm tăng một ít, hu hu không nghe nói chất lượng giáo dục tăng hàng năm chỉ nghe nói học phí tăng hàng năm thôi. Năm tới mức học phí đại học tăng 2, 3 lần, mới nghe đã giật mình toát cả mồ hôi.

Còn nhớ ngày xưa đi học, sinh viên đi học không phải trả học phí, mình là dân Quảng Bình còn được hưởng “lương” một tháng 4 đồng, bằng 4 trăm ngàn bây giờ chứ không ít. Đứa nào học giỏi còn được hưởng học bổng một tháng hăm hai đồng, đi học còn có tiền gửi về giúp bố mẹ, ngày nay nghe như chuyện trên trời nhưng xưa thì có đấy.

Ăn uống cũng không phải lo, đến bữa cứ việc xách miệng đến nhà ăn thôi. Mình học ở Bách Khoa Hà Nội không cần mang bát đũa, cứ tay không đến ăn, ăn xong thì thả mâm bát đó về, có người rửa bát đũa cho rồi. Nếu cầm bát đũa lên thấy dơ, dính mỡ lập tức doạ mấy cô nhà ăn, nói sẽ báo cáo nhà trường, các cô sợ bằng chết, hi hi.

Ngày xưa nghèo khổ, dân phải ăn độn bo bo, độn sắn ngô, chỉ có sinh viên và bộ đội là được ăn cơm 100%. Bộ đội phải đánh giặc giữ nước ưu tiên là phải rồi, sinh viên cũng được ưu tiên y chang bộ đội, chuyện đó ngày nay không ai hiểu.

Hơn nửa thế kỉ qua học trò đi học chỉ chăm chăm vâng theo lời Bác dạy: “Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không, dân tộc Việt Nam có được vẻ vang sánh vai các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần rất lớn công học tập của các cháu”. Mình đi học là cho đất nước, thấy vừa oách vừa lo. Học cho mình thì quấy quá thế nào cũng xong, chứ học cho Đất nước không thể tào lao chi khươn được. Thành thử đứa nào đứa nấy lo bò ra học, cứ mỗi mùa thi đứa nào cũng sụt vài ba cân là chuyện thường.

Thầy cô đi dạy cũng thế, chả ai nghĩ đi dạy để kiếm cần câu cơm, lương tháng năm đồng ba cọc câu cơm cái gì, đi dạy cũng làm theo lời Bác là trồng người. Bác nói rồi, “Vì lợi ích 10 năm thì phải trồng cây; vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người”. Trồng cây vớ vẩn đã chẳng thành rừng, huống hồ trồng người, cô thầy ai cũng lo lắm, nhiều người mất ăn mất ngủ vì học trò.

Thành thử không có chuyện chạy điểm mua điểm, suốt năm năm học Bách Khoa mình chưa nghe hai tiếng giới hạn bao giờ, học bao nhiêu thi bấy nhiêu chẳng giới hạn giới heo gì hết. Toàn thi vấn đáp thôi, bắt thăm đề thi may nhờ rủi chịu, cứ hai thầy một trò các thầy vặn cho đến toát mồ hôi, nảy đom đóm mới mong kiếm được điểm 4, điểm 5 (Ngày xưa điểm số hệ số 5).

Mình nhớ năm thứ hai thi toán Lý thuyết nhóm, cô bồ của mình ở Sơn Tây mổ ruột thừa mình phải lên chăm sóc, đến ngày thi bò về thi, bắt phải cái đề khó làm không ra bị điểm hai, mình không khóc mà cô dạy toán mình lại khóc. Kể vậy để nói ngày xưa đói nghèo cực khổ nhưng học thật thi thật, thành thử đứa nào trụ được sau này đều ăn ra làm nên cả.

Ngày nay đi học là để ấm vào thân, vinh thân phì gia triết lý của thời nay. Dạy và học theo quan điểm “thị trường là tất cả”, người ta lý luận “giáo dục là hàng hóa”, anh đi học là mua, anh đi dạy là bán. Có điều người bán tha hồ tăng giá, người mua không có quyền mặc cả, chất lượng “hàng” xuống cấp không được kêu, ai kêu thì xin good bye go home.

Đã thế thì đừng nói đến trồng người. Ai đời thủa người trông cây lại bắt cái cây trả tiền công. Thế sau này cái cây ra quả thì ai ăn quả đây, không lẽ cái cây ăn lấy một mình, bố mẹ cũng chỉ được hưởng một vài quả thôi, còn lại thì ai hưởng nhỉ.

Đã bán mua tất nhiên có mua điểm mua bằng mua đủ thứ, miễn có tiền thì mua được tất. Chỉ béo mấy anh nhà giàu, dốt mấy mà có tiền cũng xong hết. Khổ mấy anh nhà nghèo, nhiều đứa học giỏi như trời không tiền đành bỏ học. Học phí tăng một học trò bỏ mười, kinh doanh như rứa là lời hay lỗ?

Nói gì thì nói, dù xã hội hoá kiểu gì mà giáo dục chỉ loay hoay việc mua bán là không có được. Nhiều người cứ khăng khăng chỉ vì học phí thấp, thu không đủ chi, nên chất lượng giáo dục mới thấp. Nói thế là quên mất lời Bác dặn rồi, không lẽ lại nói Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không, dân tộc Việt Nam có được vẻ vang sánh vai các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần rất lớn vào… việc tăng học phí.

Hu hu.


  Thông qua Twitter, bộ trưởng bộ Ngoại giao Ấn Độ (Shashi Tharoor) hứa xem xét giải quyết vấn đề khó khăn do tệ quan liêu, tham nhũng ở văn phòng địa phương (Hyderabad) khi cấp thị thực cho một đứa bé 4 tháng tuổi của một cặp vợ chồng Ấn


Good job, minister! That’s exactly government 2.0!

Nguồn: Digital Inspiration

Thông qua Twitter, bộ trưởng bộ Ngoại giao Ấn Độ (Shashi Tharoor) hứa xem xét giải quyết vấn đề khó khăn do tệ quan liêu, tham nhũng ở văn phòng địa phương (Hyderabad) khi cấp thị thực cho một đứa bé 4 tháng tuổi của một cặp vợ chồng Ấn

Good job, minister! That’s exactly government 2.0!

Nguồn: Digital Inspiration