Note của bác Linh Vũ trên Facebook:
… Vậy tại sao tôi trở về Hà Nội. Sau khi tôi về, có nhiều người hỏi tôi câu này và thực sự tôi cũng không biết trả lời ra sao. Có rất nhiều lý do để (tìm cách) ở lại nước ngoài, và cũng có không ít lý do để trở về Việt Nam và câu trả lời của tôi (nếu có) thường tùy thuộc vào ý nghĩ đập vào óc tôi lúc đó hoặc là một câu trả lời khuôn sáo đã có sẵn (nhưng có những lúc tôi chán trả lời câu này đến nỗi phải đề nghị không trả lời). Một phần có lẽ vì gia đình nhưng cũng không phải quá quan trọng vì tôi không phải là người quá gắn bó với gia đình, hơn nữa gia đình tôi cũng hoàn toàn tôn trọng quyết định về hay ở của tôi (dù vẫn thích tôi về hơn).
Tôi nghĩ lý do sâu hơn là cảm giác thuộc về. Dù sao đi nữa, tôi vẫn có cảm giác là tôi thuộc về Việt Nam và sẽ cảm thấy cuộc đời mình có ý nghĩa hơn khi sống ở Việt Nam. Kiếp người ngắn ngủi và vốn dĩ cô độc. Nếu sống ở nước ngoài, làm việc ở một công sở nào đó, sáng đi chiều về, lập gia đình, nuôi dạy con cái cho tới lúc về hưu, tận hưởng sự yên bình và những dịch vụ sẵn có của xã hội đó, tôi cảm thấy một cuộc sống như thế thật buồn tẻ. Như một nơi ở trọ mà mình sẽ phải ở tới hết đời. Tôi không phải là một công dân thế giới để có thể tìm thấy niềm vui, sự tự do và sự thoải mái ở bất cứ nơi nào. Sống ở nước ngoài, tôi sẽ có yên tĩnh, có tự do cá nhân, có sự thoải mái và tiện nghi vừa đủ, sự tôn trọng lẫn nhau giữa người và người, và có nhiều cơ hội cho con cái. Nhưng chắc chắn, đi kèm với nó sẽ là một nỗi buồn melancholy và nostalgia, là sự mờ đi của các ký ức, sự dần dửng dưng với quá khứ và quê hương, là mâu thuẫn và cố gắng cân bằng giữa khép và mở, là cố gắng hòa nhập rồi lại mỏi công tìm kiếm identity và nơi bạn thuộc về. Bạn thuộc về đâu? New York hay Hà Nội? Where’s your city? Where’s your country? Are you Chinese? No, Japanese?
…Đất nước tôi đang ở hiện nay không phải là “good country”. Nhưng nó vẫn là “my country”. Còn có những đất nước mà tôi từng có dịp đến thì rõ ràng là “good country”. Nhưng tiếc thay, nó lại không phải là “my country”…
Comment của Giang Trang cùng note đó:
Người bạn cùng phòng em tới từ “nơi nghèo nhất TG” :P. Chồng bạn ấy làm nghiên cứu sinh TS tại Hàlan, là 1 trong những sinh viên xuất sắc nhất chuyên ngành nghiên cứu về Chống nhiễm khuẩn. Anh chồng đó được offer mức lương khởi điểm sau khi tốt nghiệp làm việc tại Hàlan trên 3000eu hoặc giảng dạy tại 1 ĐH ở Anh. Bạn ấy thì đang mang bầu, tháng 10 này sẽ sinh ở Hàlan. Nhưng 2 người đã đặt vé máy bay để tháng 12 cùng trở về Ghana. Câu bạn ấy thường nói với em là: “Zím, tao ko hiểu sao mọi người lại ở lại đây? Tao chỉ có thể yêu những người đàn ông da đen. Tao nhớ cái nóng của Ghana. Tao chỉ có thể trở về nơi đó và cảm thấy thực sự được sống”.
Hôm rồi dự tiệc ở nhà đứa bạn, chủ đề của nhóm cũng là Về hay Ở? Nhiều đứa ngạc nhiên khi thấy em có offer làm việc mà vẫn chọn Về. Cảm giác đúng như anh nói, ở đây lúc nào em cũng bị cảm thấy bức bối, buồn bực, day dứt bởi melancholy và nostalgia. Nhiều lúc thấy như người trầm cảm (mà có khi bị rồi) :)
It aint my country :P …