<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"><channel><atom:link rel="hub" href="http://tumblr.superfeedr.com/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"/><description>Chỉ là một cuốn sổ tay cóp nhặt những mảnh vụn nhỏ bé trong một thế giới bao la.</description><title>Sổ Tay</title><generator>Tumblr (3.0; @sotay)</generator><link>http://sotay.ninhnv.com/</link><item><title>Một số điểm mới trong Dự thảo Cương lĩnh trình Đại hội XI của Đảng </title><description>&lt;a href="http://daihoi11.dangcongsan.vn/cpv/Modules/News/NewsDetail.aspx?co_id=28340644&amp;cn_id=399306"&gt;Một số điểm mới trong Dự thảo Cương lĩnh trình Đại hội XI của Đảng &lt;/a&gt;: &lt;p&gt;Chi tiết và cụ thể hơn &lt;a href="http://sotay.ninhnv.com/post/570821313/nhan-thuc-cua-ang-tu-cuong-linh-1991-en-nay"&gt;bài viết tóm tắt&lt;/a&gt; cách đây 3 tháng của mình.&lt;/p&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/975382679</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/975382679</guid><pubDate>Thu, 19 Aug 2010 10:54:26 +0700</pubDate><category>Đảng Cộng Sản Việt Nam</category><category>Cương Lĩnh</category><category>Việt Nam</category></item><item><title>Lost in Translation</title><description>&lt;a href="http://online.wsj.com/article/SB10001424052748703467304575383131592767868.html?mod=WSJEUROPE_hpp_MIDDLETopNews"&gt;Lost in Translation&lt;/a&gt;: &lt;blockquote&gt;
  &lt;p&gt;New cognitive research suggests that language profoundly influences the way people see the world; a different sense of blame in Japanese and Spanish.&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;

&lt;p&gt;Tiếng Việt là một ngôn ngữ có nhiều điểm đặc biệt thú vị và chắc chắn nó cũng ảnh hưởng khá lớn đến những đặc tính của người Việt. Nghĩ ra vài ý nhưng chưa sắp xếp được để viết ra. Không biết có nên đổi tên blog này thành Freakonopolitics không nhỉ.&lt;/p&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/865908793</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/865908793</guid><pubDate>Tue, 27 Jul 2010 19:46:33 +0700</pubDate></item><item><title>Vietnam - Smaller Dragon Makes Global Strides</title><description>&lt;a href="http://yaleglobal.yale.edu/content/smaller-dragon-takes-global-strides"&gt;Vietnam - Smaller Dragon Makes Global Strides&lt;/a&gt;: &lt;p&gt;Một bài viết tóm tắt thành tựu đổi mới và toàn cầu hóa của Việt Nam hơn 20 năm qua đăng trên Yale Global Online.&lt;/p&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/790093312</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/790093312</guid><pubDate>Sat, 10 Jul 2010 00:05:38 +0700</pubDate><category>Việt Nam</category><category>Tiếng Anh</category><category>Châu Á</category><category>Toàn Cầu Hóa</category><category>Đổi Mới</category></item><item><title>Dude, where's my city?</title><description>&lt;a href="http://www.facebook.com/notes/linh-vu/dude-wheres-my-city/411580434268"&gt;Dude, where's my city?&lt;/a&gt;: &lt;p&gt;Note của bác Linh Vũ trên Facebook:&lt;/p&gt;

&lt;blockquote&gt;
  &lt;p&gt;…
  Vậy tại sao tôi trở về Hà Nội. Sau khi tôi về, có nhiều người hỏi tôi câu này và thực sự tôi cũng không biết trả lời ra sao. Có rất nhiều lý do để (tìm cách) ở lại nước ngoài, và cũng có không ít lý do để trở về Việt Nam và câu trả lời của tôi (nếu có) thường tùy thuộc vào ý nghĩ đập vào óc tôi lúc đó hoặc là một câu trả lời khuôn sáo đã có sẵn (nhưng có những lúc tôi chán trả lời câu này đến nỗi phải đề nghị không trả lời). Một phần có lẽ vì gia đình nhưng cũng không phải quá quan trọng vì tôi không phải là người quá gắn bó với gia đình, hơn nữa gia đình tôi cũng hoàn toàn tôn trọng quyết định về hay ở của tôi (dù vẫn thích tôi về hơn).&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Tôi nghĩ lý do sâu hơn là cảm giác thuộc về. Dù sao đi nữa, tôi vẫn có cảm giác là tôi thuộc về Việt Nam và sẽ cảm thấy cuộc đời mình có ý nghĩa hơn khi sống ở Việt Nam. Kiếp người ngắn ngủi và vốn dĩ cô độc. Nếu sống ở nước ngoài, làm việc ở một công sở nào đó, sáng đi chiều về, lập gia đình, nuôi dạy con cái cho tới lúc về hưu, tận hưởng sự yên bình và những dịch vụ sẵn có của xã hội đó, tôi cảm thấy một cuộc sống như thế thật buồn tẻ. Như một nơi ở trọ mà mình sẽ phải ở tới hết đời. Tôi không phải là một công dân thế giới để có thể tìm thấy niềm vui, sự tự do và sự thoải mái ở bất cứ nơi nào. Sống ở nước ngoài, tôi sẽ có yên tĩnh, có tự do cá nhân, có sự thoải mái và tiện nghi vừa đủ, sự tôn trọng lẫn nhau giữa người và người, và có nhiều cơ hội cho con cái. Nhưng chắc chắn, đi kèm với nó sẽ là một nỗi buồn melancholy và nostalgia, là sự mờ đi của các ký ức, sự dần dửng dưng với quá khứ và quê hương, là mâu thuẫn và cố gắng cân bằng giữa khép và mở, là cố gắng hòa nhập rồi lại mỏi công tìm kiếm identity và nơi bạn thuộc về. Bạn thuộc về đâu? New York hay Hà Nội? Where’s your city? Where’s your country? Are you Chinese? No, Japanese?&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;…Đất nước tôi đang ở hiện nay không phải là “good country”. Nhưng nó vẫn là “my country”. Còn có những đất nước mà tôi từng có dịp đến thì rõ ràng là “good country”. Nhưng tiếc thay, nó lại không phải là “my country”…&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;

&lt;p&gt;Comment của Giang Trang cùng note đó:&lt;/p&gt;

&lt;blockquote&gt;
  &lt;p&gt;Người bạn cùng phòng em tới từ “nơi nghèo nhất TG” :P. Chồng bạn ấy làm nghiên cứu sinh TS tại Hàlan, là 1 trong những sinh viên xuất sắc nhất chuyên ngành nghiên cứu về Chống nhiễm khuẩn. Anh chồng đó được offer mức lương khởi điểm sau khi tốt nghiệp làm việc tại Hàlan trên 3000eu hoặc giảng dạy tại 1 ĐH ở Anh. Bạn ấy thì đang mang bầu, tháng 10 này sẽ sinh ở Hàlan. Nhưng 2 người đã đặt vé máy bay để tháng 12 cùng trở về Ghana. Câu bạn ấy thường nói với em là: “Zím, tao ko hiểu sao mọi người lại ở lại đây? Tao chỉ có thể yêu những người đàn ông da đen. Tao nhớ cái nóng của Ghana. Tao chỉ có thể trở về nơi đó và cảm thấy thực sự được sống”.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Hôm rồi dự tiệc ở nhà đứa bạn, chủ đề của nhóm cũng là Về hay Ở? Nhiều đứa ngạc nhiên khi thấy em có offer làm việc mà vẫn chọn Về. Cảm giác đúng như anh nói, ở đây lúc nào em cũng bị cảm thấy bức bối, buồn bực, day dứt bởi melancholy và nostalgia. Nhiều lúc thấy như người trầm cảm (mà có khi bị rồi) :)&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;It aint my country :P
  …&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/740718245</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/740718245</guid><pubDate>Sun, 27 Jun 2010 11:46:00 +0700</pubDate><category>Việt Nam</category><category>Du Học</category></item><item><title>Phân tích "sự cố" phiên giảm điểm "kinh hoàng" của TTCK Mỹ hôm 6/5</title><description>&lt;a href="http://vietcurrency.com/discussion/showthread.php?1854-US-Market-May-2010/page3"&gt;Phân tích "sự cố" phiên giảm điểm "kinh hoàng" của TTCK Mỹ hôm 6/5&lt;/a&gt;: &lt;p&gt;Bài phân tích của VietCurrency (Currency Trader người Việt kỳ cựu ở US, Administrator diễn đàn VietCurrency). Chịu khó lật từng trang forum để đọc bài.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Có thể thấy rằng với những hiểu biết về thị trường thông thường khó có thể đánh giá khách quan vụ này. Phải cần thêm một nhãn quan chính trị nhạy bén và mức độ hiểu biết nhất định về cơ chế hoạt động của TTCK Mỹ.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Tóm lại là: Cái gì cũng có lý do của nó cả.&lt;/p&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/582928069</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/582928069</guid><pubDate>Sun, 09 May 2010 10:19:00 +0700</pubDate><category>Thị Trường Chứng Khoán</category><category>Tài Chính</category><category>Tiền Tệ</category><category>Khủng Hoảng</category></item><item><title>Khúc bi tráng Phú Quốc</title><description>&lt;p&gt;VTC vừa đăng &lt;a href="http://www.vtc.vn/394-246875/phong-su-kham-pha/di-tim-ten-cai-nguc-tan-ac-nhat-trong-lich-su-ky-1.htm"&gt;một bài viết về Bảy Nhu, viên cai ngục khét tiếng tại nhà tù Phú Quốc&lt;/a&gt; một thời mà theo lời tác giả thì:&lt;/p&gt;

&lt;blockquote&gt;
  &lt;p&gt;“Đào bới” suốt sử sách - tư liệu của ngàn năm lịch sử, từ thời nguyên thủy, thời phong kiến, thời bị ách xâm lược của thực dân, đế quốc, tôi chưa bao giờ nghe, đọc, xem có một tù ngục nào dã man với viên cai ngục bằng xương bằng thịt mà lại kinh thiên động địa như cặp bài trùng khét tiếng: Thượng sĩ Bảy Nhu - nhà tù Phú Quốc.&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;

&lt;p&gt;Lục lại, cách đây 4 năm, nhân dịp kỷ niệm 61 năm Cách Mạng Tháng 8 và Quốc khánh mùng 2 tháng 9, Tuổi Trẻ có đăng loạt bài “Khúc bi tráng Phú Quốc” kéo dài 4 kỳ. Đọc serie này có thể hiểu thêm một chút về “địa ngục trần gian” mà những chiến sỹ cách mạng một thời từng trải qua:&lt;/p&gt;

&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Kỳ 1: &lt;a href="http://bit.ly/ar54ib"&gt;“Địa ngục trần gian”&lt;/a&gt;.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Kỳ 2: &lt;a href="http://bit.ly/9xp76j"&gt;Người tù đứng lên&lt;/a&gt;.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Kỳ 3: &lt;a href="http://bit.ly/9xFhTe"&gt;Cuộc đào thoát vĩ đại&lt;/a&gt;.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Kỳ 4: &lt;a href="http://bit.ly/cij5rI"&gt;Người cựu tù và bảo tàng kỷ vật&lt;/a&gt;.&lt;/li&gt;
&lt;/ul&gt;&lt;p&gt;Một tác phẩm đáng giá khác dành cho ai muốn tìm hiểu thêm về nhà tù Phú Quốc là cuốn ký sự lịch sử “&lt;a href="http://www.vinabook.com/nha-lao-cay-dua-ky-su-lich-su-m11i29798.html"&gt;Nhà lao Cây Dừa&lt;/a&gt;” của Chu Lai.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Xét trên phương diện nào đó, nơi đây cũng tồn tại những hình thức tra tấn khủng khiếp không kém gì &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Tuol_Sleng_Genocide_Museum"&gt;nhà tù S-21&lt;/a&gt; nổi tiếng dưới chế độ Polpot.&lt;/p&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/578536332</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/578536332</guid><pubDate>Fri, 07 May 2010 18:08:00 +0700</pubDate><category>Lịch Sử</category><category>Chiến Tranh</category><category>Cách Mạng</category></item><item><title>Lá diêu bông</title><description>&lt;blockquote&gt;
  &lt;p&gt;Lá diêu bông là cái lá có thật, do ông Hoàng Cầm bịa ra.&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;

&lt;p&gt;Đây là câu Trần Tiến giới thiệu bài &lt;a href="http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=4yC-megJGf"&gt;“Lá diêu bông”&lt;/a&gt; (cảm ơn bác &lt;a href="http://5xublog.wordpress.com/2010/05/07/ki%e1%bb%81u-loan/"&gt;5xu&lt;/a&gt;).&lt;/p&gt;

&lt;blockquote&gt;
  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;Lá diêu bông&lt;/strong&gt; - &lt;em&gt;Hoàng Cầm&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng&lt;br/&gt;
  Chị thẩn thơ đi tìm&lt;br/&gt;
  Đồng chiều&lt;br/&gt;
  Cuống rạ&lt;br/&gt;
  Chị bảo&lt;br/&gt;
  - Đứa nào tìm được Lá Diêu bông&lt;br/&gt;
  Từ nay ta gọi là chồng&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;
  Hai ngày Em tìm thấy Lá&lt;br/&gt;
  Chị chau mày&lt;br/&gt;
  - Đâu phải Lá Diêu bông&lt;br/&gt;
  Mùa đông sau Em tìm thấy Lá&lt;br/&gt;
  Chị lắc đầu&lt;br/&gt;
  Trông nắng vãn bên sông&lt;br/&gt;
  Ngày cưới chị&lt;br/&gt;
  Em tìm thấy Lá&lt;br/&gt;
  Chị cười&lt;br/&gt;
  Xe chỉ ấm trôn kim&lt;br/&gt;
  Chị ba con&lt;br/&gt;
  Em tìm thấy Lá &lt;br/&gt;
  Xoè tay phủ mặt&lt;br/&gt;
  Chị không nhìn&lt;br/&gt;
  Từ thuở ấy&lt;br/&gt;
  Em cầm chiếc Lá&lt;br/&gt;
  Đi đầu non cuối bể&lt;br/&gt;
  Gió quê vi vút gọi&lt;br/&gt;
  Diêu bông hời…!&lt;br/&gt;
  … Ới Diêu bông!…&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;

&lt;p&gt;Lá Diêu Bông là lá tưởng tượng để bày tỏ ẩn tình bi thương, chất ngất. Ân tình đó được phổ biến qua tiếng hát với cung đàn. Làng Đình Bảng, Bắc Ninh tuy là miền quê nhưng cũng là &lt;em&gt;“nơi đàn bà con gái đa tình, sóng sánh mắt lá răm”&lt;/em&gt; trông mòn con mắt.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Trong bài thơ Lá Diêu Bông, mở đầu, Hoàng Cầm đã viết &lt;em&gt;“Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng”&lt;/em&gt; để phác hoạ hình ảnh điạ phương với bóng dáng trang phục diễm kiều cuả người gái quê. Năm Hoàng Cầm lên 8 tuổi, từ tỉnh ở trọ học, trở về thăm nhà gặp người con gái 16 tuổi – tên Vinh – yêu kiều trong chiếc váy bước vào hàng xén cuả thân mẫu Hoàng Cầm. Cậu bé 8 tuổi quá lãng mạn đã bị &lt;em&gt;“tiếng sét ái tình”&lt;/em&gt; ngay tức khắc.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Tiếng sét ấy đã đi sâu vào trái tim, gần 70 năm sau Hoàng Cầm tâm sự:&lt;/p&gt;

&lt;blockquote&gt;
  &lt;p&gt;Trước mắt tôi, Chị hiện ra rực rỡ như một thiên thần. Ngay lập tức, hồn tôi như bị chiếm đoạt đến đau điếng. Kể từ giây phút định mệnh ấy, tôi mê man chị chẳng còn biết trời đất, ất giáp, quên cả đến học hành, sách vở, suốt ngày chỉ ngong ngóng sang bên kia đường số 1, xe xế nhà tôi khoảng 20 mét, nơi thiên thần cuả tôi ngồi bán quán nghèo, phố nhỏ điù hiu, tỉnh nhỏ… Tôi phải lòng chị, cứ thế giăng mắc tơ tình quanh chị suốt 4 năm trời, đến năm tôi 12 tuổi thì chị đi lấy chồng.&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;

&lt;p&gt;Người con gái đó biết được mối tình si cuả cậu bé học trò. Thế nhưng:&lt;/p&gt;

&lt;blockquote&gt;
  &lt;p&gt;Chị vẫn dứt áo ra đi. Đi lấy chồng. Tôi mất tăm chị, đầu non cuối bể tôi đi tìm, không thấỵ Biền biệt tăm cá bóng chim…&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;

&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;a href="http://tuoitre.vn/van-hoa-giai-tri/377162/tien-biet-thi-si%C2%A0la-dieu-bong-ve-%E2%80%9Cben-kia-song-duong%E2%80%9D.html"&gt;Tiễn biệt thi sĩ “Lá Diêu Bông” về “Bên kia sông Đuống”&lt;/a&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/578431209</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/578431209</guid><pubDate>Fri, 07 May 2010 16:54:00 +0700</pubDate><category>Thơ</category><category>Âm Nhạc</category><category>Văn Học</category></item><item><title>Góc nhìn từ phía ủng hộ Bắc Triều Tiên: Mỹ có thể là thủ phạm vụ chìm tàu Cheonan của Hàn Quốc</title><description>&lt;a href="http://bee.net.vn/channel/1983/201005/My-la-thu-pham-vu-chim-tau-Cheonan-1752719/"&gt;Góc nhìn từ phía ủng hộ Bắc Triều Tiên: Mỹ có thể là thủ phạm vụ chìm tàu Cheonan của Hàn Quốc&lt;/a&gt;: &lt;p&gt;Có 1 điểm lưu ý, đây là quan điểm của &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Kim_Myong-chol"&gt;Kim Myong Chol&lt;/a&gt; (một học giả người Nhật gốc Triều Tiên, có bằng Tiến sỹ tại Viện Khoa học Xã hội Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên. Ông có nhiều bài viết về chính trị và lãnh đạo Bắc Triều Tiên, thường được coi là người phát ngôn không chính thức của quốc gia này) chứ không phải của Asia Times như Bee đã đưa tin.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Bốn lý do Kim Myong Chol đưa ra để lý giải quan điểm Mỹ &lt;strong&gt;có thể&lt;/strong&gt; là thù phạm vụ chìm tàu Cheonan của Hàn Quốc và Bắc Triều Tiên &lt;strong&gt;không có đủ khả năng&lt;/strong&gt; làm việc tương tự là:&lt;/p&gt;

&lt;blockquote&gt;
  &lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;strong&gt;Thứ nhất&lt;/strong&gt;: Ban đêm, các tàu ngầm của Triều Tiên không đủ khả năng xâm nhập vùng biển của Hàn Quốc, vốn được canh gác cẩn mật, mà không bị các đơn vị chiến đấu chống tàu ngầm của lực lượng Mỹ và Hàn Quốc phát hiện. Một tàu ngầm của Triều Tiên sẽ không thể vượt qua được dàn tàu chiến lớp Aegis công nghệ cao, để đánh chìm chiến hạm Cheonan bằng một quả ngư lôi trước khi bỏ trốn mà không để lại dấu vết nào. &lt;/li&gt;
  &lt;li&gt;&lt;strong&gt;Thứ hai&lt;/strong&gt;: Vụ chìm tàu xảy ra không phải trong vùng biển của Bắc Triều Tiên, mà ở trong vùng biển được canh phòng cẩn mật của Hàn Quốc, nơi một tàu ngầm di chuyển chậm của Triều Tiên sẽ gặp khó khăn rất lớn, nếu tàu này không được trang bị công nghệ AIP (Công nghệ sức đẩy không phụ thuộc vào nguồn khí bên ngoài).&lt;/li&gt;
  &lt;li&gt;&lt;strong&gt;Thứ ba&lt;/strong&gt;: Thảm họa xảy ra ngay tại vùng biển, nơi đang diễn ra cuộc tập trận chung hàng năm mang tên “Key Resolve/Foal Eagle”- một trong những cuộc tập trận lớn nhất thế giới theo lời của Lầu Năm Góc. Cuộc tập trận này không kết thúc vào ngày 18/3 như tin đã đưa, mà trên thực tế diễn ra từ 18/3 đến 30/4.&lt;/li&gt;
  &lt;li&gt;&lt;strong&gt;Thứ tư&lt;/strong&gt;: Cuộc tập trận này diễn ra ở gần khu vực biên giới biển với Triều Tiên nhằm tiếp tục theo dõi thận trọng Triều Tiên cũng như để luyện tập khả năng phá hủy các loại vũ khí giết người hàng loạt tại miền Bắc. Tham gia cuộc tập trận có hàng chục tàu chiến siêu hiện đại của Mỹ và Hàn Quốc được trang bị công nghệ mới nhất. Trong khi đó, có vài yếu tố cho thấy “đạn lạc” trong cuộc diễn tập này có thể là nguyên nhân gây chìm tàu Cheonan, khi một quả ngư lôi có thể được phóng từ bất kỳ tàu chiến hay máy bay chiến đấu nào của Hàn Quốc hoặc Mỹ đang tham gia tập trận ngay cạnh tàu Cheonan.&lt;/li&gt;
  &lt;/ul&gt;&lt;/blockquote&gt;

&lt;p&gt;Khéo vụ này sau được Hàn Quốc chuyển thành phim.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;a href="http://www.atimes.com/atimes/Korea/LE05Dg01.html"&gt;Bài gốc trên Asia Times&lt;/a&gt;.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/577958958</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/577958958</guid><pubDate>Fri, 07 May 2010 11:58:00 +0700</pubDate><category>Bắc Triều Tiên</category><category>Hàn Quốc</category><category>Mỹ</category></item><item><title>"Force answers force, war breeds war and death only brings death. To break this vicious circle one..."</title><description>“Force answers force, war breeds war and death only brings death. To break this vicious circle one must do more than just act without any thought or doubt.”&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; - &lt;em&gt;&lt;p&gt;Khan, &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Metro_2033"&gt;Metro 2033&lt;/a&gt;.&lt;/p&gt;

&lt;blockquote&gt;
  &lt;p&gt;Dành cho các bạn chuyên bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ bằng mồm, các chiến sỹ sa lông, ẩn danh hô hào, cổ xúy sử dụng vũ lực và chiến tranh.&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;&lt;/em&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/577588071</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/577588071</guid><pubDate>Fri, 07 May 2010 09:11:00 +0700</pubDate><category>Chiến Tranh</category><category>Trung Quốc</category><category>Việt Nam</category><category>Hoàng Sa</category><category>Trường Sa</category><category>Biển Đông</category></item><item><title>Liên Xô xử lý thế nào khi gặp sự cố tràn dầu?</title><description>&lt;p&gt;Trong lịch sử, Liên Xô, quốc gia (đã từng) xuất khẩu dầu mỏ chính của thế giới gặp không ít sự cố tràn dầu tương tự như sự cố Mỹ đang gặp phải ở vịnh Mexico. Vậy khi gặp những sự cố thế này Liên Xô xử lý thế nào? Câu trả lời là cho &lt;strong&gt;nổ bom nguyên tử!&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;img src="http://media.tumblr.com/tumblr_l1y5pvR8Bv1qz64tr.jpg" alt=""/&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Yes, seriously! Ý tưởng đơn giản là một vụ nổ ngầm dưới biển có thể dịch chuyển các lớp đá và lấp các khe rò rỉ. Liên Xô đã 5 lần thực hiện với 4 lần thành công theo cách này. Lần đầu tiên, tại Uzbekistan, vào ngày 30 tháng 9 năm 1966, Liên Xô đã cho nổ một quả bom ở độ sâu 1.5Km với sức công phá gấp 1.5 lần quả bom Mỹ thả xuống Hiroshima để xử lý một vụ tràn dầu. Lần cuối Liên Xô làm theo cách tương tự là vào năm 1979 và lần thất bại duy nhất là tại Kharkov, Ukraine. Vậy người Mỹ có nên học cách này không khi cơ hội thành công theo thực tế là 80% và năm 1979 Mỹ đã mất 9 tháng rưỡi để xử lý &lt;a href="http://symonsez.wordpress.com/2010/05/04/oil-disaster-in-gulf-is-not-unprecidented-but-past-reveals-little-hope/"&gt;một vụ tương tự&lt;/a&gt;?&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;em&gt;Nguồn: &lt;a href="http://trueslant.com/juliaioffe/2010/05/04/nuke-that-slick/"&gt;Nuke that slick&lt;/a&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/573418073</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/573418073</guid><pubDate>Wed, 05 May 2010 19:38:00 +0700</pubDate><category>Tràn Dầu</category><category>Liên Xô</category><category>Mỹ</category><category>Vũ Khí Hạt Nhân</category></item><item><title>Nhận thức của Đảng từ Cương lĩnh 1991 đến nay</title><description>&lt;p&gt;TTXVN cho đăng bài viết với nhan đề &lt;a href="http://www.vietnamplus.vn/Home/Nhan-thuc-cua-Dang-tu-Cuong-linh-1991-den-nay/20105/43735.vnplus"&gt;“Sự phát triển nhận thức của Đảng ta từ Cương lĩnh năm 1991 đến nay&lt;/a&gt;” của “Giáo sư, Tiến sỹ Nguyễn Phú Trọng, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Quốc hội”. Bài viết nhằm mục đích tổng kết quá trình thay đổi trong nhận thức của Đảng, qua đó cũng dự báo được một số điểm nội dung quan trọng trong ĐH Đảng sắp tới. Vài điểm đáng chú ý nhất:&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Xã hội &lt;strong&gt;“Xã hội Chủ nghĩa”&lt;/strong&gt; (theo quan điểm của Đảng đang cố gắng xây dựng) là:&lt;/p&gt;

&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Xã hội dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Do nhân dân &lt;strike&gt;lao động&lt;/strike&gt; làm chủ.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Có nền kinh tế phát triển cao, dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Có nền văn hóa tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Con người được giải phóng khỏi áp bức, bất công, &lt;strike&gt;làm theo năng lực, hưởng theo lao động&lt;/strike&gt; có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, phát triển toàn diện.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Các dân tộc trong &lt;strong&gt;cộng đồng&lt;/strong&gt; &lt;strike&gt;nước&lt;/strike&gt; Việt Nam bình đẳng, đoàn kết, &lt;strong&gt;tương trợ và&lt;/strong&gt; giúp đỡ &lt;strike&gt;lẫn&lt;/strike&gt; nhau cùng tiến bộ.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;strong&gt;Có nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản.&lt;/strong&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Có quan hệ hữu nghị, hợp tác với nhân dân &lt;strike&gt;tất cả&lt;/strike&gt; các nước trên thế giới.&lt;/li&gt;
&lt;/ul&gt;&lt;p&gt;Những đoạn &lt;strong&gt;bôi đậm&lt;/strong&gt; và &lt;strike&gt;gạch bỏ&lt;/strike&gt; là những đoạn &lt;strong&gt;mới được bổ sung&lt;/strong&gt; và những đoạn &lt;strike&gt;cũ được lược bỏ&lt;/strike&gt; trong cương lĩnh năm 1991.&lt;/p&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/570821313</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/570821313</guid><pubDate>Tue, 04 May 2010 20:15:00 +0700</pubDate><category>Đảng Cộng Sản Việt Nam</category><category>Quốc Hội</category><category>TTXVN</category></item><item><title>Tiếng Việt - Lưu Quang Vũ
Tiếng mẹ gọi trong hoàng hôn khói...</title><description>&lt;object width="400" height="336"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/nBuor7ScaK0&amp;rel=0&amp;egm=0&amp;showinfo=0&amp;fs=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/nBuor7ScaK0&amp;rel=0&amp;egm=0&amp;showinfo=0&amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" width="400" height="336" allowFullScreen="true" wmode="transparent"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Tiếng Việt&lt;/strong&gt; - &lt;em&gt;Lưu Quang Vũ&lt;/em&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;
Tiếng mẹ gọi trong hoàng hôn khói sẫm&lt;br/&gt;
Cánh đồng xa cò trắng rủ nhau về&lt;br/&gt;
Có con nghé trên lưng bùn ướt đẫm&lt;br/&gt;
Nghe xạc xào gió thổi giữa cau tre.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;
Tiếng kéo gỗ nhọc nhằn trên bãi nắng&lt;br/&gt;
Tiếng gọi đò sông vắng bến lau khuya&lt;br/&gt;
Tiếng lụa xé đau lòng thỏi sợi trắng&lt;br/&gt;
Tiếng dập dồn nước lũ xoáy chân đê.&lt;br/&gt;
Tiếng cha dặn khi vun cành nhóm lửa&lt;br/&gt;
Khi hun thuyền gieo mạ lúc đưa nôi&lt;br/&gt;
Tiếng mưa dội ào ào trên mái cọ&lt;br/&gt;
Nón ai xa thăm thẳm ở bên trời.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;
“Ðá cheo leo trâu trèo trâu trượt…”&lt;br/&gt;
Ði mòn đàng dứt cỏ đợi người thương&lt;br/&gt;
Ðây muối mặn gừng cay lòng khế xót&lt;br/&gt;
Ta như chim trong tiếng Việt như rừng.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;
Chưa chữ viết đã vẹn tròn tiếng nói&lt;br/&gt;
Vầng trăng cao đêm cá lặn sao mờ&lt;br/&gt;
Ôi tiếng Việt như đất cày, như lụa&lt;br/&gt;
Óng tre ngà và mềm mại như tơ.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;
Tiếng tha thiết, nói thường nghe như hát&lt;br/&gt;
Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh&lt;br/&gt;
Như gió nước không thể nào nắm bắt&lt;br/&gt;
Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh.&lt;br/&gt;
Dấu hỏi dựng suốt ngàn đời lửa cháy&lt;br/&gt;
Một tiếng vườn rợp bóng lá cành vươn&lt;br/&gt;
Nghe mát lịm ở đầu môi tiếng suối&lt;br/&gt;
Tiếng heo may gợi nhớ những con đường.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;
Một đảo nhỏ xa xôi ngoài biển rộng&lt;br/&gt;
Vẫn tiếng làng tiếng nước của riêng ta&lt;br/&gt;
Tiếng chẳng mất khi Loa thành đã mất&lt;br/&gt;
Nàng Mỵ Châu quỳ xuống lạy cha già.&lt;br/&gt;
Tiếng thao thức lòng trai ôm ngọc sáng&lt;br/&gt;
Dưới cát vùi sóng dập chẳng hề nguôi&lt;br/&gt;
Tiếng tủi cực kẻ ăn cầu ngủ quán&lt;br/&gt;
Thành Nguyễn Du vằng vặc nỗi thương đời.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;
Trái đất rộng giàu sang bao thứ tiếng&lt;br/&gt;
Cao quý âm thầm rực rỡ vui tươi&lt;br/&gt;
Tiếng Việt rung rinh nhịp đập trái tim người&lt;br/&gt;
Như tiếng sáo như dây đàn máu nhỏ.&lt;br/&gt;
Buồm lộng sóng xô, mai về trúc nhớ&lt;br/&gt;
Phá cũi lồng vời vợi cánh chim bay&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;
Tiếng nghẹn ngào như đời mẹ đắng cay&lt;br/&gt;
Tiếng trong trẻo như hồn dân tộc Việt.&lt;br/&gt;
Mỗi sớm dậy nghe bốn bể thân thiết&lt;br/&gt;
Người qua đường chung tiếng Việt cùng tôi&lt;br/&gt;
Như vị muối chung lòng biển mặn&lt;br/&gt;
Như dòng sông thương mến chảy muôn đời.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;
Ai thuở trước nói những lời thứ nhất&lt;br/&gt;
Còn thô sơ như mảnh đá thay rìu&lt;br/&gt;
Ðiều anh nói hôm nay, chiều sẽ tắt&lt;br/&gt;
Ai người sau nói tiếp những lời yêu?&lt;br/&gt;
Ai phiêu bạt nơi chân trời góc biển&lt;br/&gt;
Có gọi thầm tiếng Việt mỗi đêm khuya?&lt;br/&gt;
Ai ở phía bên kia cầm súng khác&lt;br/&gt;
Cùng tôi trong tiếng Việt quay về.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;
Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ&lt;br/&gt;
Quên nỗi mình quên áo mặc cơm ăn&lt;br/&gt;
Trời xanh quá môi tôi hồi hộp quá&lt;br/&gt;
Tiếng Việt ơi tiếng Việt ân tình…&lt;/p&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/568697022</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/568697022</guid><pubDate>Tue, 04 May 2010 01:25:00 +0700</pubDate><category>Tiếng Việt</category><category>Video</category><category>Âm Nhạc</category><category>Thơ</category></item><item><title>Hài</title><description>&lt;p&gt;Các Link gửi gần đây ở LinkHay&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;img src="http://media.tumblr.com/tumblr_l1rbksQylQ1qz64tr.png" alt=""/&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Một bạn vào viết lưu bút nhận xét&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;img src="http://media.tumblr.com/tumblr_l1rbliHefV1qz64tr.png" alt=""/&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/563925745</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/563925745</guid><pubDate>Sun, 02 May 2010 03:01:00 +0700</pubDate><category>LinkHay</category><category>Cuộc Sống</category></item><item><title>Đại sứ Hoa Kỳ trả lời phỏng vấn VOA về sự hiện diện Trung Quốc ở Việt Nam</title><description>VOA: Thưa ông, nói tới Trung Quốc, nhiều người Việt Nam quan tâm về sự hiện diện của Trung Quốc tại Việt Nam liên quan tới việc khai thác các mỏ bauxite. Họ cho rằng có rất đông người Trung Quốc trên vùng Tây Nguyên. Có người nói chính phủ Việt Nam quá yếu mềm với Trung Quốc. Là một người có mặt ở Việt Nam và tận mắt trông thấy những thực tế tại đó, xin ông đưa ra một nhận định về tình trạng này?&lt;br /&gt;&#13;
Đại sứ Michalak: "Nhận định của tôi là: Thứ nhất, mọi người phải kiểm chứng sự kiện cho đúng, tôi đã nghe nói là có hàng ngàn công nhân Trung Quốc ở một số khu vực, thành thực mà nói tôi đã từng đến thăm những khu vực đó, và xác định rằng không có hàng ngàn công nhân Trung Quốc tại đó. Nhưng tôi tin rằng nên có một sự minh bạch và cởi mở hơn ở Việt Nam, Hà Nội nên cho phép nhiều các tổ chức phi chính phủ quốc tế cũng như báo chí lui tới các khu vực ấy để tận mắt trông thấy những gì thực sự xảy ra. Tôi cho rằng tình hình thực tế tại hiện trường có nhiều khác biệt, so với những câu chuyện gieo hoang mang sợ hãi mà tôi đã được nghe. Tôi tin là những câu chuyện ấy đã được...nói thế nào nhỉ, "thổi phồng".</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/563785102</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/563785102</guid><pubDate>Sun, 02 May 2010 01:40:00 +0700</pubDate><category>Mỹ</category><category>Trung Quốc</category><category>Đại Sứ</category><category>Bauxite</category><category>Việt Nam</category></item><item><title>Đêm cuối cùng ngày đầu tiên - Bảo Ninh</title><description>&lt;a href="http://nld.com.vn/111021P0C1002/dem-cuoi-cung-ngay-dau-tien.htm"&gt;Đêm cuối cùng ngày đầu tiên - Bảo Ninh&lt;/a&gt;: &lt;blockquote&gt;
  &lt;p&gt;Hòa bình, phải, đã hòa bình rồi, tôi chợt nhớ ra, và đến lúc ấy tôi mới thực sự cảm thấu tận tim rằng mình đang giữa lòng Sài Gòn, trung tâm của giấc mơ lớn lao, đoạn trường của bao nhiêu thế hệ, bao nhiêu con người còn sống hay đã chết trong cuộc trường chinh này. Nước mắt ướt cả mặt, vậy mà tôi chẳng biết rằng mình đang lặng khóc.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Nước mắt ngày thắng lợi nóng rực đau nhói. Sắp sửa ba chục năm trời rồi, nhưng tôi nghĩ rằng đến nay, đêm đêm trong lòng thành phố vẫn còn biết bao nhiêu con người mất ngủ vì ký ức chiến tranh. Nỗi buồn thương vẫn khiến cặp mắt của bao người phải âm thầm nhòa lệ. Hàng bao nhiêu người cha người mẹ mất một, mất hai, mất ba, thậm chí mất tất cả những người con của mình trong chiến tranh. Những người vợ mất chồng. Những cặp tình nhân bị chiến tranh chia lìa, mãi mãi không bao giờ còn gặp lại nhau. Ngày 30 tháng tư. Niềm vui chiến thắng, hạnh phúc hòa bình và nỗi đau mất mát. Hương hoa và khói hương. Những nỗi niềm ấy trong lòng người dân luôn luôn là một.&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/560296219</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/560296219</guid><pubDate>Fri, 30 Apr 2010 13:23:23 +0700</pubDate><category>30-4</category><category>Sài Gòn</category><category>Giải Phóng</category><category>Việt Nam</category><category>Văn Học</category></item><item><title>Hai loại người</title><description>&lt;blockquote&gt;
  &lt;p&gt;Ở Mỹ, học sinh cấp 2 và 3 vẫn có thể đến học ở trường đại học. Các lớp học này do các giáo viên đại học dạy, tuy nhiên chúng chỉ dành cho học sinh phổ thông. Những học sinh đăng ký học các lớp này khi lên đại học sẽ được miễn không phải học các môn này nữa, thông thường đó là các môn bắt buộc dành cho tất cả các sinh viên đại học như sử, toán, anh văn. Ví dụ như môn tôi đang làm TA, môn Sử Thế Giới, là môn mà tất cả các sinh viên undergrad đều phải học 2 course 111 và 112 – có lẽ giống như môn lịch sử Đảng ở VN :-). Những sinh viên nào đã học môn Sử thế giới khóa cao cấp (advanced placement) rồi thì không còn phải lấy môn này trên đại học nữa.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Vì vậy ở trường tôi, hàng tuần vẫn có một số học sinh cấp 2 đến học. Có một dạo tôi vẫn hay ngồi học ở một căn phòng vẫn thường được dùng để dạy tụi học sinh cấp 2. Cứ tới gần khoảng 4.30 là tụi nó lục đục kéo đến, và đó là lúc tôi rút lui để trả lại phòng học cho tụi nó. Có lần có một đứa nhỏ bước vô phòng và bắt chuyện với tôi, nó nói năng rất lễ độ nhưng đồng thời cũng rất chững chạc và đàng hoàng. Đó là ưu điểm của một số học sinh Mỹ được giáo dục tốt – không có cái kiểu khúm núm như ở VN, học sinh lúc nào cũng cảm thấy nhỏ bé trong khi thầy cô giáo thì to bằng trời.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Có một lần khác, tôi bước vào phòng vệ sinh để “giải quyết công việc” thì bắt gặp một đứa bé cấp 2 đang làm một chuyện khá bất ngờ mà trước đó tôi chưa hề bắt gặp nơi người lớn. Nhưng trước kể tiếp tục câu chuyện, tôi cần phải giải thích ngoài lề một đôi điều sau. Xã hội Mỹ là một xã hội hiện đại và văn minh. Hiện đại là nhờ vào máy móc, và văn minh là nhờ hành vi ứng cử của người dân Mỹ. Ai cũng cho rằng như vậy, đúng không? Nếu đã có dịp đến các sân bay lớn quốc tế của Mỹ thì bạn sẽ thấy được sự khác bịêt giữa sân bay Mỹ và sân bay VN và hiểu được điều này. Người dân Mỹ rất trật tự, rất lịch sự và và rất có ý thức. Tuy vậy, đó chỉ là bề nổi của tảng băng, vì máy bay là phương tiện đi lại của những người thuộc thành phần hạ trung lưu trở lên (lower middle class and above) và những người có học thức. Hành vi ứng xử của những người thuộc thành phần này ở những nơi này là lịch sự và văn minh là điều tất nhiên. Thế còn phần chìm của tảng băng thì sao? Phương tiện nào là phương tiện đi lại của dân nghèo và kém học thức? Hành vi ứng xử của họ ra sao? Tôi đã có dịp nói chuyện với 2 người bạn đã từng thử đi xa bằng xe bus (coach), và được họ kể lại rằng thái độ của những người sử dụng phương tiện nhà nghèo này là hoàn toàn khác với những gì họ đã chứng kiến ở sân bay. Mất trật tự, không đứng xếp hàng mà tranh giành, chen lấn nhau để được lên xe trước, hành vi thiếu lịch sự và văn minh, hiểm họa mất đồ đạt nếu không cẩn thận, là chuyện bình thường nơi những bến xe này.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Điều này chẳng làm tôi ngạc nhiên. Ngay cả trong khuôn viên trừơng đại học – cái nôi của tri thức và văn hóa của một xã hội Mỹ – vẫn nhan nhản tồn tại những hành vi kém văn hóa và văn minh đấy thôi. Điển hình nhất là trong nhà vệ sinh và trên vách buồn học trong thư viện. Hòan toàn không khác gì ở VN. Trên vách các buồn học riêng trong thư viện: có khá nhiều các dòng chữ viết bậy bạ, các hình vẻ bậy bạ và nhảm nhí, chẳng khác gì trên các bàn học ở VN. Trong nhà vệ sinh (nam): có những bồn vệ sinh hôi, dơ bẩn vì những cá nhân thiếu ý thức, “làm việc xong” nhưng lại lười biếng, thiếu văn hóa đến mức chỉ đưa tay lên để kéo cần nước làm sạch mà cũng không làm. Dĩ nhiên mức độ thiếu vệ sinh ở Mỹ có lẽ không bằng ở VN, nhưng điều đáng nói ở đây là dân Mỹ cũng không tránh khỏi những hành vi thiếu văn minh.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Quay lại câu chuyện đứa bé cấp 2 tôi bắt gặp trong phòng vệ sinh. Lúc tôi bước vào, nó đã xong giải quyết xong công chuyện riêng và đang đưa tay kéo cần gạt nước cho một loạt các bồn vệ sinh dơ. Dĩ nhiên, chẳng ai bắt nó phải làm, chẳng có ai ở đó để chứng kiến hành vi của nó, hoặc có chứng kiến cũng chẳng ai khen. Vậy tại sao nó lại làm điều ấy? Cha mẹ nó hay thầy cô giáo dạy nó phải làm điều tốt? Nó làm tôi phải suy nghĩ. Nếu muốn cuộc sống, xã hội quanh ta tốt đẹp hơn không thể ngồi chờ đợi ở người khác. Tự bản thân mình phải góp một phần làm một việc gì đó để làm “sạch đẹp” cho cuộc sống. Kể từ đó về sau, mỗi lần bước vào phòng vệ sinh và nhìn thấy các bồn vệ sinh bị bẩn, và nếu đang tâm trạng làm siêng, tôi lại chịu khó đưa tay kéo cần nước làm sạch những thứ hôi thối do những thành viên hôi thối để lại.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Tôi rút ra được hai bài học từ sự kiện trên. Thứ nhất, mặc dù có rất nhiều cách quen thuộc để phân loại tính cách con người: người lạc quan-bi quan, người hướng ngoại-hướng nội, người năng động- thụ động, người tốt-xấu, v.v. nhưng qua hành vi của đứa bé tôi bổng nghĩ ra là mình còn có thể phân loại con người thành hai loại nữa: một loại chuyên “làm bậy,” và một loại chuyên phải đi dọn dẹp đồ bậy. &lt;em&gt;Loại người thứ nhất sống chỉ lo nghĩ cho bản thân và vì vậy hành vi, lối sống của họ để lại đằng sau lưng hàng đống thứ hôi thối mà sự hiện diện của chúng làm giảm đi chất lượng cuộc sống con người; loại người thứ hai là những con người luôn cố gắng làm sạch đẹp để nâng cao chất lượng cuộc sống, luôn ý thức được rằng không thể sống chỉ vì mình mà còn phải vì một cái gì đó rộng lớn hơn bản thân mình.&lt;/em&gt; Việc tôi chứng kiến cử chỉ đẹp này ở một đưa bé hơn là ở một người lớn còn làm tôi nhận ra một điều nữa: những hành vi tốt đẹp dường như chỉ xuất phát từ những con người lý tưởng và ngây thơ, vẫn còn nhiều niềm tin vào con người và cuộc sống. Tôi tự hỏi: Liệu những con người này còn có thể tiếp tục đặt niềm tin vào nhân loại và cuộc sống sau khi phải chứng kiến những sự kiện tàn bạo vô nhân tính do con người gây ra cho nhau? Chuyện gì sẽ xảy ra khi đứa bé trưởng thành và mất đi sự ngây thơ, khi nó nhận ra rằng cuộc sống vẫn đầy dẫy các vấn nạn xã hội, đầy dẫy bất công và bạo lực, và tất cả những vấn đề này là phức tạp và vô phương giải quyết, không giống như hồi nhỏ chỉ cần chịu khó đưa tay kéo cần nước là có thể làm biến mất những sự dơ bẩn và hôi thối trong cuộc sống? Liệu khi đã có đủ những vấn đề cá nhân phải lo toan như công việc, gia đình, vợ con, nhà cửa, nó vẫn còn có đủ năng lượng tinh thần ở bên trong để làm chuyện không công cho xã hội?&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;&lt;em&gt;Nhìn xung quanh, ta vẫn thấy còn tồn tại những người nhóm thứ hai, nhưng số lượng ít và bị loại người thứ nhất áp đảo. Liệu tôi và bạn có nên gia nhập nhóm thứ nhất, suy cho cùng ưu thế xã hội thuộc về nhóm này?&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;

&lt;p&gt;Câu trả lời của tôi: Không!&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;em&gt;Nguồn: &lt;a href="http://hoangtq.wordpress.com/2005/12/30/two-kinds-of-people/"&gt;Blog No-Mind&lt;/a&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/556403701</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/556403701</guid><pubDate>Thu, 29 Apr 2010 01:41:00 +0700</pubDate><category>Con Người</category><category>Xã Hội</category><category>Mỹ</category><category>Việt Nam</category></item><item><title>Children need dreams! Thanks alot, Doraemon!

Nguồn: Doremon...</title><description>&lt;img src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_l0sya900mB1qap3tko1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;Children need dreams! Thanks alot, Doraemon!&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;em&gt;Nguồn: &lt;a href="http://www.facebook.com/photo.php?pid=5226370&amp;id=162509123967"&gt;Doremon Vietnam&lt;/a&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/517675111</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/517675111</guid><pubDate>Tue, 13 Apr 2010 13:34:00 +0700</pubDate><category>Trẻ Em</category><category>Giáo Dục</category><category>Ước Mơ</category></item><item><title>Giáo dục dưới cơ chế bao cấp vs Giáo dục dưới cơ chế thị trường</title><description>&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://quechoablog.wordpress.com/2010/04/12/tham-bat-b%E1%BB%8F-mam/"&gt;Tham bát bỏ mâm&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;

&lt;blockquote&gt;
  &lt;p&gt;Mấy ngày nay thiên hạ bàn tán xôn xao việc tăng học phí, mỗi năm tăng một ít, hu hu không nghe nói chất lượng giáo dục tăng hàng năm chỉ nghe nói học phí tăng hàng năm thôi. Năm tới mức học phí đại học tăng 2, 3 lần, mới nghe đã giật mình toát cả mồ hôi.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Còn nhớ &lt;em&gt;ngày xưa đi học, sinh viên đi học không phải trả học phí&lt;/em&gt;, mình là dân Quảng Bình còn được hưởng “lương” một tháng 4 đồng, bằng 4 trăm ngàn bây giờ chứ không ít.  Đứa nào học giỏi còn được hưởng học bổng một tháng hăm hai đồng, đi học còn có tiền gửi về giúp bố mẹ, ngày nay nghe như chuyện trên trời nhưng xưa thì có đấy.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;&lt;em&gt;Ăn uống cũng không phải lo&lt;/em&gt;, đến bữa cứ việc xách miệng đến nhà ăn thôi. Mình học ở Bách Khoa Hà Nội không cần mang bát đũa, cứ tay không đến ăn, ăn xong thì thả mâm bát đó về, có người rửa bát đũa cho rồi. Nếu cầm bát đũa lên thấy dơ, dính mỡ lập tức doạ mấy cô nhà ăn, nói sẽ báo cáo nhà trường, các cô sợ bằng chết, hi hi.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Ngày xưa nghèo khổ, dân phải ăn độn bo bo, độn sắn ngô, chỉ có sinh viên và bộ đội là được ăn cơm 100%. Bộ đội phải đánh giặc giữ nước ưu tiên là phải rồi, &lt;em&gt;sinh viên cũng được ưu tiên y chang bộ đội&lt;/em&gt;, chuyện đó ngày nay không ai hiểu.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Hơn nửa thế kỉ qua &lt;em&gt;học trò đi học chỉ chăm chăm vâng theo lời Bác dạy&lt;/em&gt;: “Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không, dân tộc Việt Nam có được vẻ vang sánh vai các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần rất lớn công học tập của các cháu”. Mình đi học là cho đất nước, thấy vừa oách vừa lo. &lt;em&gt;Học cho mình thì quấy quá thế nào cũng xong, chứ học cho Đất nước không thể tào lao chi khươn được&lt;/em&gt;. Thành thử đứa nào đứa nấy lo bò ra học, cứ mỗi mùa thi đứa nào cũng sụt vài ba cân là chuyện thường.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;&lt;em&gt;Thầy cô đi dạy cũng thế, chả ai nghĩ đi dạy để kiếm cần câu cơm, lương tháng năm đồng ba cọc câu cơm cái gì, đi dạy cũng  làm theo lời Bác là trồng người&lt;/em&gt;. Bác nói rồi, “Vì lợi ích 10 năm thì phải trồng cây; vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người”. Trồng cây vớ vẩn đã chẳng thành rừng, huống hồ trồng người, cô thầy ai cũng lo lắm, &lt;em&gt;nhiều người mất ăn mất ngủ vì học trò&lt;/em&gt;.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Thành thử không có chuyện chạy điểm mua điểm, suốt năm năm học Bách Khoa mình chưa nghe hai tiếng giới hạn bao giờ, học bao nhiêu thi bấy nhiêu chẳng giới hạn giới heo gì hết. Toàn thi vấn đáp thôi, bắt thăm đề thi may nhờ rủi chịu, cứ hai thầy một trò các thầy vặn cho đến toát mồ hôi, nảy đom đóm mới mong kiếm được điểm 4, điểm 5 (Ngày xưa điểm số hệ số 5).&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Mình nhớ năm thứ hai thi toán Lý thuyết nhóm, cô bồ của mình ở Sơn Tây mổ ruột thừa mình phải lên chăm sóc, đến ngày thi bò về thi, bắt phải cái đề khó làm không ra bị điểm hai, mình không khóc mà cô dạy toán mình lại khóc. Kể vậy để nói ngày xưa đói nghèo cực khổ nhưng học thật thi thật, thành thử đứa nào trụ được sau này đều ăn ra làm nên cả.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Ngày nay đi học là để ấm vào thân, vinh thân phì gia triết lý của thời nay. Dạy và học theo quan điểm “thị trường là tất cả”, người ta lý luận “giáo dục là hàng hóa”, anh đi học là mua, anh đi dạy là bán. Có điều người bán tha hồ tăng giá, người mua không có quyền mặc cả, chất lượng “hàng” xuống cấp không được kêu, ai kêu thì xin good bye go home.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Đã thế thì đừng nói đến trồng người. Ai đời thủa người trông cây lại bắt cái cây trả tiền công. Thế sau này cái cây ra quả thì ai ăn quả đây, không lẽ cái cây ăn lấy một mình, bố mẹ cũng chỉ được hưởng một vài quả thôi, còn lại thì ai hưởng nhỉ.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Đã bán mua tất nhiên có mua điểm mua bằng mua đủ thứ, miễn có tiền thì mua được tất. Chỉ béo mấy anh nhà giàu, dốt mấy mà có tiền cũng xong hết. Khổ mấy anh nhà nghèo, nhiều đứa học giỏi như trời không tiền đành bỏ học. Học phí  tăng một học trò bỏ mười, kinh doanh như rứa là lời hay lỗ?&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Nói gì thì nói, dù xã hội hoá kiểu gì mà giáo dục chỉ loay hoay việc mua bán là không có được. Nhiều người cứ khăng khăng chỉ vì học phí thấp, thu không đủ chi, nên chất lượng giáo dục mới thấp. Nói thế là quên mất lời Bác dặn rồi, không lẽ lại nói Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không, dân tộc Việt Nam có được vẻ vang sánh vai các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần rất lớn vào… việc tăng học phí.&lt;/p&gt;
  
  &lt;p&gt;Hu hu.&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/517646683</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/517646683</guid><pubDate>Tue, 13 Apr 2010 13:17:00 +0700</pubDate><category>Giáo dục</category><category>Xã Hội Chủ Nghĩa</category><category>Bao Cấp</category><category>Thị Trường</category></item><item><title>Correction: Vietnam Google stories</title><description>&lt;a href="http://www.latimes.com/technology/sns-ap-as-vietnam-google-corrective,0,6678287.story"&gt;Correction: Vietnam Google stories&lt;/a&gt;: &lt;blockquote&gt;
  &lt;p&gt;HANOI, Vietnam (AP) — In stories March 31 and April 6, The Associated Press erroneously reported that Google Inc. blamed Vietnam’s government for a scheme to dupe Vietnamese-speaking Internet users around the world into downloading malicious software. A March 30 post in a Google blog asserted the attacks serve political ends, but the post did not allege a tie to the Vietnamese government.&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;

&lt;p&gt;AP đính chính thông tin: AP đã đưa tin Google cho rằng chính phủ Việt Nam liên quan đến những cuộc tấn công (có thể) có động cơ chính trị sử dụng malware nhưng thực tế thì không phải. Google chưa bao giờ đưa ra những thông tin tương tự.&lt;/p&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/503382908</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/503382908</guid><pubDate>Wed, 07 Apr 2010 22:23:43 +0700</pubDate><category>Việt Nam</category><category>AP</category><category>Truyền Thông</category><category>Thương Hiệu</category><category>Hacking</category></item><item><title>
  Thông qua Twitter, bộ trưởng bộ Ngoại giao Ấn Độ (Shashi...</title><description>&lt;img src="http://30.media.tumblr.com/tumblr_l020ammEc41qap3tko1_500.png"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;blockquote&gt;
  &lt;p&gt;Thông qua Twitter, bộ trưởng bộ Ngoại giao Ấn Độ (&lt;a href="http://tharoor.in/"&gt;Shashi Tharoor&lt;/a&gt;) hứa xem xét giải quyết vấn đề khó khăn do tệ quan liêu, tham nhũng ở văn phòng địa phương (Hyderabad) khi cấp thị thực cho một đứa bé 4 tháng tuổi của một cặp vợ chồng Ấn&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;

&lt;p&gt;Good job, minister! That’s exactly government 2.0!&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;em&gt;Nguồn: &lt;a href="http://www.labnol.org/india/indian-minister-helps-on-twitter/13306/"&gt;Digital Inspiration&lt;/a&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://sotay.ninhnv.com/post/482042256</link><guid>http://sotay.ninhnv.com/post/482042256</guid><pubDate>Tue, 30 Mar 2010 00:23:00 +0700</pubDate><category>Ấn Độ</category><category>Thị Thực</category><category>Quan Liêu</category><category>Tham Nhũng</category><category>Chính Phủ Điện Tử</category><category>Government 2.0</category></item></channel></rss>
