Luật sư Nguyễn Mạnh Tường tự đánh giá về cuộc đời mình

Con người có những thăng trầm. Tôi không thoát khỏi định luật chung đó. Ba mươi năm dài tôi đã sống và đau khổ. Cuộc đời có lúc mình cảm thấy thất vọng muốn điên lên được. Tôi đã thấy những giờ phút đó.

Bằng cách dốc toàn lực vào nghiên cứu, vào việc thực hiện những ý tưởng của mình, tôi đã hoàn toàn thỏa mãn về cuộc đời, vì mọi ước mơ của tôi đều đã thành đạt. Tôi mơ làm Giáo sư văn chương Tây thì tôi đã là Giáo sư. Tôi mơ trở thành Trạng sư cãi những vụ nổi tiếng, tôi đã là Trạng sư. Tôi mơ một cuộc sống thật gần gũi người dân, nghề giáo và trạng sư đã giúp tôi cảm thông và sống được những nỗi niềm của người dân bình dị. Tôi mong được nhiều người thương thì đâu đâu cũng gặp tình cảm thân thương. Việc tôi sang đây chứng tỏ hùng hồn tình cảm và sự giúp đỡ to lớn của các bạn trí thức dành cho tôi.

Cuối cùng, tôi muốn đóng góp chút gì ích quốc lợi dân, thì tôi đã hoàn thành những tác phẩm mong muốn.

Sang đây gặp gỡ nhiều bạn trẻ, thấy ai cũng thao thức về quê hương, đất nước, tôi mừng và an tâm. Thế hệ chúng tôi được lòng yêu nước thôi thúc. Thế hệ ngày nay cũng được lòng yêu nước nuôi dưỡng. Chúng ta gặp gỡ trong tâm tình. Tôi chỉ xin cầu chúc các bạn:

Hãy luôn sống đúng danh dự của người trí thức.

Hãy vun trồng không nguôi lòng yêu nước và luôn nuôi dưỡng việc nghiên cứu và hướng nó về quê hương.

Khi qua thăm nước Pháp, một số học trò bên đó mời tôi ở lại vì thấy tôi đến già vẫn sống đạm bạc. Nhưng tôi từ chối: “Tôi là người trí thức Việt Nam, tôi có lòng tự trọng của mình. Tôi không thể vì miếng cơm, manh áo mà bỏ đất nước nghèo mà ra đi”.

Source: 80 tuổi trở lại nước Pháp - Lòng tự trọng và danh dự của người trí thức

Hài

Các Link gửi gần đây ở LinkHay

Một bạn vào viết lưu bút nhận xét

Nền giáo dục nhân bản

Gần đây dư luận xôn xao khi một clip quay cảnh hành hung của các em gái học sinh được tung lên mạng. Thật ra thì clip kiểu như thế này đã xuất hiện cách đây vài năm và phát tán tuy nhiên chưa thu hút được sự chú ý rộng rãi của công luận như lần này. Lần này sự việc diễn ra ngay giữa thủ đô Hà Nội và được một bộ phận báo chí thi nhau đăng tải. Ban đầu không cảm thấy nhiều lắm mục đích cảnh tình của báo chỉ mà chỉ đơn thuần là giật gân câu khách tuy nhiên các báo cũng đa gây ra được hiệu ứng xã hội đáng kể. Minh chứng là ngay sau đó ít lâu cơ quan điều tra đã vào cuộc tìm hiểu. Tuy nhiên một clip khác được phát hiện (và chắc chắn là còn nhiều nữa) cho thấy đây không phải trường hợp cá biệt. Vấn đề đạo đức suy đồi, xã hội xuống cấp và sự thật bại của nền giáo dục nước nhà lại được mang ra bàn thảo, chất vấn. Vừa rồi VTC News có đăng tải một bức thư của một em gái 9x trong đó mô tả một nền giáo dục cả từ phía nhà trường lẫn gia đình và xã hội đã làm méo mó nhân cách và sự trưởng thành của các em, vô hình đẩy các em vào ngõ cụt. Tất nhiên đây chỉ là một tiếng nói đại diện đang kêu cứu cho một thế hệ.

Đọc xong bức thư tự dưng nhớ đến bộ phim The Blind Side (Sandra Bullock vừa dành giải Oscar cho vai nữ chính trong phim này), bộ phim giúp mình nhìn thấy rất rõ thế nào là một nền giáo dục nhân bản.

Michael Oher, nhân vật chính trong phim và cũng có thật ngoài đời, sinh ra trong một gia đình da đen đông con trong khu vực đầy rẫy tệ nạn, mẹ nghiện ma túy, không biết bố là ai, IQ chỉ có 80 và GPA 0.6/4, chưa bao giờ biết đến một chiếc giường là gì và bị tách khỏi gia đình khi mới chỉ vài tuổi đầu. Có thể nói cuộc sống quá khắc nghiệt và tương lai quá tăm tối đối với Michael. Tuy nhiên thay vì chối bỏ con người này, thay vì đẩy cậu bé vào bước đường cùng tội lỗi thì đã có một ngôi trường cấp 3 danh tiếng chấp nhận dạy dỗ, một người phụ nữ chấp nhận cưu mang Michael. Kết quả là một con người mới được khai sinh, biết yêu thương, bảo vệ gia đình, biết tười cười, gần gũi với mọi người và gặt hái được những thành công xuất sắc.

Một trong những đoạn ấn tượng mạnh là khi hội đồng xét tuyển còn đang viện đủ thứ lý do để không chấp nhận Michael, ông HLV bóng bầu dục của trường đã phát biểu đại loại:

Cậu ta là một đứa trẻ dũng cảm. Dũng cảm vì đã muốn đến đây, muốn được hưởng một nền giáo dục có chất lượng. Cậu ta đã không được giáo dục tử tế vì chính những ngôi trường tệ hại cậu ta theo học đã chối bỏ. Những đứa trẻ khác thậm chí còn không dám đến gần đây [ngôi trường chất lượng cao] trong vòng 200 dặm….Các ông nhận cậu ta vào không phải vì cậu ta có khả năng thể thao. Quên thể thao đi. Các ông chấp nhận vì đó là điều đúng đắn phải làm.

Có lẽ đây mới là cách suy nghĩ đúng đắn thể hiện được nét nhân bản và ý nghĩa thật sự của giáo dục. Các bậc cha mẹ, những người làm trong ngành giáo dục và cả xã hội phải nhìn nhận lại vấn đề thật nghiêm túc và có hành động mạnh mẽ trước khi chúng ta đánh mất chính những đứa con của mình.

Con người thay đổi

Cảm ơn bác 5xu đã giới thiệu bài viết này. Đúng là bài viết không có gì mới về ý tưởng lẫn phong cách tuy nhiên lại khiến người ta suy nghĩ nhiều.

Con người thay đổi

Dạ Ngân - TBKTSG

Đến bây giờ chúng ta đã biết rằng nước mình không còn rừng vàng biển bạc, rằng nước mình thực sự đất chật người đông – hơn cả Trung Quốc tính theo mật độ và bình quân đất đai canh tác trên đầu người. Vậy đó! Ai còn mơ màng bài ca thiên nhiên ưu đãi thì hãy xem lại mình có ở trên mây hay không.

Nhìn vào các thành phố lớn mới thấy cái sự đông đúc làm cho mình cứ phải nghĩ ngợi. Những lý lẽ như đất chật người đông, kinh tế thị trường nhộm nhoạm, hay vì khó nhọc mưu sinh… xem ra không biện minh nổi cho những điều khiến mình xót xa.

Một biển người trên sân vận động hay một đám đông bên dưới sân khấu ca nhạc không nói lên đặc điểm riêng của cộng đồng ấy, cũng bởi vì người ta đang vui, người ta được liên kết trong trạng thái thả lỏng, thư giãn, thậm chí thăng hoa. Nhìn đám đông trên đường phố ở ta mới thấy xứ mình thật khác với xứ người.

Cũng đi lại, cũng kiếm sống, cũng xê dịch mà sao chúng ta bon chen, bất chấp, hung tợn như vậy? Có vật gì đó bất an trên đường, có chuyện gì đó bất an ở nhà, có điều gì đó bất an trong lòng của mỗi người chăng? Ai cũng nóng nảy và hối hả, ai cũng muốn quát vào mặt người khác, ai cũng thủ sẵn tiếng còi để đối đáp với kẻ phía trước, ai cũng sợ tai nạn nhưng lại sẵn sàng bất cẩn.

Đơn cử một gia đình gồm hai vợ chồng và hai đứa con sống trong một khu chung cư vừa cũ vừa nát, đại diện cho số đông của cư dân thành phố bây giờ. Họ bắt đầu những giây phút sum họp trong ngày bằng những nội dung quen thuộc: người chồng than phiền đường sá rồi đôi lần chửi đổng, văng tục; cô vợ kêu ca chuyện công sở nát tương như thể chiến trường; đứa con trai lớn hậm hực với đống bài tập trên bàn, nói bố mẹ đừng có ồn ào con đang khùng lên đây; cô con gái nhỏ bệu bạo rằng cô giáo dọa nếu không đưa con đi học thêm thì cô không chịu trách nhiệm đâu đấy!

Có tiếng chửi nhau ở nhà hàng xóm đối diện, lại “cái đôi” lúc nào cũng tiền tiền; cửa sổ lập tức bị đóng lại, vợ nói may quá, tối nay chỉ bị mệt một bên tai, “cái đôi” già dưới đất mà choảng nhau như mọi khi thì khu phố thành dàn giao hưởng có cỡ!

Có tiếng hô: Cháy! Cháy! Thì ra gã nghiện của căn hộ đầu dãy đang đốt nilông trong phòng để dọa vì ông bố không chịu xì tiền… Không gian đang đầy kịch tính bỗng dưng bị nhà đèn cắt điện. Đám chửi nhau im bặt, cơm nước chưa kịp dọn lên, con cái không thể học bài, bốn thành viên trong nhà đành mỗi người một góc ngã vật ra, ngao ngán.

Tưởng rằng chỉ ở thành phố thì con người mới phải chịu sức ép có tên là cuộc sống công nghiệp. Sau đây là đơn cử một gia đình nông dân cũng với bốn thành viên gọn ghẽ theo tinh thần: mỗi nhà chỉ nên có hai con. Họ cũng chỉ có thể quây quần bên nhau vào lúc chạng vạng. Chồng hỏi vợ khóa chuồng gà chưa, độ rày ăn trộm như rươi; vợ gật đầu hỏi lại sao ống khóa cho chiếc vỏ lãi còn ở trên nhà, bộ lát nữa ông định phóng xuống Ngã ba sung sướng hả; đứa con trai lớn vùng vằng nói ba cứ bài bạc hoài thì con bỏ học; cô con gái nhỏ nói má ơi đóng tiền mua sách, không phải sách giáo khoa chính đâu mà là sách tham khảo! Người chủ gia đình không hiểu sao trồng gì nuôi gì cũng dập bầm giá cả, người vợ không hiểu sao thôn quê nát bét ra; đứa con trai không hiểu sao mình bơ vơ quá đỗi và cô con gái thì không hiểu sao ngày nào ba mẹ cũng hục hặc với nhau.

Xã hội nào cũng có những bất trắc do con người đông đúc lên, ích kỷ hơn, buông thả đi và khí hậu thì đang biến đổi. Nhưng hãy xem người Lào họ hiền hòa như thế nào trong cách ăn và nết ở; hãy xem người Campuchia họ sáng tươi như thế nào trong cuộc hồi sinh thần kỳ của họ; hãy xem người Trung Quốc kiêu hãnh như thế nào trong cách họ kiến tạo vị thế quốc gia; hãy xem Singapore vững chắc như thế nào trong quá khứ và tương lai của đảo quốc giàu sang ấy.

Chúng ta có một lịch sử trận mạc dằng dặc, mấy cuộc chiến liền đã biến Việt Nam thành xã hội rất khó xác lập kỷ cương và con người hiền hòa với đời thường. Dám chắc sẽ có rất nhiều ý kiến phản bác nhận định này. Nhưng, như đã nói, hãy tách ra và quan sát một đám đông chúng ta trên đường phố vào giờ tan tầm đi đã. Có đúng là bặm trợn, bất cần và sẵn sàng giẫm đạp nhau không?

Bao giờ thì người Việt Nam được tự hào mình là con dân của đất nước hiền hòa, lành mạnh, văn minh và giàu có? Làm sao cho mỗi người nhận thấy và cùng hành động để thay đổi?

Một câu hỏi “làm sao?” đi trước nó có lẽ cần phải một câu hỏi “tại vì lẽ nào?”.

Thấy thật cần một lý do thuyết phục đủ để lay động tâm can, để trước hết làm động lực thay đổi cho mỗi con người, từ những việc cỏn con đời thường đến những việc trọng đại liên quan đến vận mệnh quốc gia, dân tộc.

Tấm gương và những mảnh gương vỡ

Không phải tự nhiên truyện cổ Andersen được rất nhiều trẻ em lẫn người lớn yêu thích. Câu chuyện nhỏ này mình luôn mang ra tự răn mình trước khi đánh giá bất cứ điều gì.

Tôi sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện về một con quỷ.

Một hôm quỷ ta rất sung sướng vì đã làm ra một tấm gương rất kỳ lạ. Những vật tốt đẹp soi vào đấy đều nom chẳng ra gì cả, trái lại các vật xấu xí lại càng rõ nét và nổi bật hẳn lên, trông lại càng xấu xí hơn. Những phong cảnh đẹp vào gương thì trông như mớ rau muống luộc; những người tốt nhìn vào lại trở thành đáng ghét, đi đầu lộn xuống đất, có khi mất cả bụng, mặt thì méo mó không nhận ra ai nữa. Nếu trên mặt có một vết tàn nhang thì nhìn vào gương, vết tàn nhang ấy lại thấy loang ra khắp mặt, mũi mồm đều là tàn nhang. Quỷ lấy làm thích thú lắm. Khi một người có ý nghĩ tốt thì ý nghĩ đó phản ánh trong gương thành những vết nhăn nhó, quỷ cười khoái trá về sự phát minh xảo quyệt của mình.

Đồ đệ của quỷ kể lại rằng tấm gương ấy là một kỳ quan. Chúng bảo:
- Bây giờ người ta có thể biết bộ mặt thật của thế giới và loài người.

Và chúng mang gương đi khắp nơi, chẳng một vật nào, chẳng có người nào không bị chúng làm méo mó đi. Chúng còn muốn bay lên trời để nhạo báng các tiên đồng và cả Chúa Trời nữa. Chúng càng bay cao, gương càng nhăn nhó,. Khó nhọc lắm chúng mới giữ nổi gương. Chúng bay lên, bay lên mãi và cuối cùng lên đến gần Thượng đế và các tiên đồng. Tấm gương nhăn nhó rúm ró lại, cong queo và tuột khỏi tay lũ quỷ, vỡ tan thành triệu triệu mảnh.

Sự việc bây giờ trở nên vô cùng tồi tệ, tồi tệ hơn trước nhiều, mỗi mảnh gương vỡ nếu bay vào mắt ai thì găm chặt vào đấy, làm cho người ấy nhìn mọi vật sai lệch, chỉ thấy những cái xấu xa, mỗi mảnh gương có phép ma như tấm gương lớn, có bao nhiêu mảnh gương là bằng ấy tấm gương. Vô cùng tai hại! Một số người bị mảnh gương găm vào tim, tim họ trở nên băng giá. Có mấy mảnh to, người ta cắt ra làm kính cửa, nhưng chớ có nhìn bạn bè qua những vuông kính ấy!