“Thánh Gióng” hay “Thánh Dóng”?

Trước đến giờ mình vẫn dùng “Thánh Gióng”. Từ này ăn sâu vào trí nhớ của mình ngay từ khi mới biết đọc, cầm quyển truyện đọc lớp 1. Thế mà mới đây vừa đọc một bài viết trên báo Gia đình và Xã hội của 2 nhà nghiên cứu nổi tiếng, Cung Khắc Lược và Lương Văn Kế, có tiêu đề: Tư liệu đặc biệt về hậu duệ Thánh Dóng: Giúp vua Hùng giữ ngôi báu.

Không khỏi băn khoăn, lần mò Google thử thì số kết quả trả về với từ “Thánh Gióng” cao hơn hẳn “Thánh Dóng”, 137000 so với 11500. Ít nhất điều này cũng chứng tỏ từ “Thánh Gióng” đang được dùng phổ biến hơn.

Sau đó mình lại bắt gặp bài viết này trên báo Tiền Phong: “Thánh Gióng” hay “Thánh Dóng”?. Trong bài viết có nói các nhà nghiên cứu và khoa học chưa thống nhất được dùng từ nào là chuẩn xác. Thậm chí trong công văn trao đổi giữa văn phòng Chính phủ và Bộ VH,TT&DL cũng không thống nhất 2 từ.

Tra thử từ điển tiếng Việt thì chữ “Dóng”“Gióng” đều có nghĩa theo 2 từ loại là danh từ và động từ. Tuy nhiên:

  • “Dóng” dùng theo nghĩa Danh từ “đoạn giữa hai mắt của một số cây có thân thẳng” (gióng tre) được ghi chú là ít dùng.
  • Động từ “Gióng” còn có 1 nghĩa đáng chú ý là “nói như để báo trước điều sẽ làm” trong khi động từ “Dóng” chỉ có nghĩa là “sắp cho thẳng hàng”.

Nếu đối chiếu theo từ điển phổ thông và cách dùng phổ biến thì “Gióng” vẫn chính xác hơn. Tuy nhiên do không có điều kiện tìm hiểu kỹ, có thể từ “Dóng” là một từ cổ, qua thời gian đã không được sử dụng phổ biến nữa. Nếu các nhà nghiên cứu thấy việc sử dụng từ cổ có ý nghĩa hơn và cần thiết phải thay đổi thì những người làm công tác quản lý, tuyên truyền cũng nên có một thông báo rộng rãi. Điều này giúp tránh được việc hiểu nhầm, gây bối rối do cũng ảnh hưởng ít nhiều đến nhận thức, tư duy vốn có của người dân. Việc này cũng giúp tránh được sự không thống nhất trong các văn bản sau này.

Devalue - Phá giá

Báo nước ngoài:

Thống đốc ngân hàng Nhà nước Việt Nam - Nguyễn Văn Giàu

Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam - Nguyễn Văn Giàu cho biết

Chúng ta phải hiểu, ổn định ở đây là theo một xu hướng tức là không tuyên bố phá giá đồng tiền. Phá giá đồng tiền chỉ xảy ra khi nào chúng ta tăng giá USD quá 5% hay Chính phủ tuyên bố phá giá đồng tiền. Còn điều hành thực tế phải linh hoạt theo tín hiệu thị trường. Chính phủ không bao giờ phá giá đồng tiền và không cho phép làm điều đó.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định:

Việt Nam không phá giá VND mà chỉ điều chỉnh linh hoạt tăng hoặc giảm ở mức độ hợp lý, dựa trên mối quan hệ với lãi suất, chỉ số giá tiêu dùng, diễn biến cán cân thanh toán quốc tế. Vì thế, đã quyết định điều chỉnh nhanh để can thiệp.

Tức là (theo ngân hàng Nhà nước và Chính phủ):

  • Ổn định = Theo một xu hướng + Không tuyên bố phá giá
  • Phá giá = Tuyên bố phá giá + tăng giá USD quá 5%
  • Can thiệp thị trường tiền tệ + tăng giá USD = điều chỉnh linh hoạt != phá giá VNĐ

Lần này chính phủ không tuyên bố phá giá VNĐ và chỉ tăng giá USD chưa đến 5% vì vậy theo định nghĩa của chính phủ, chúng ta không “phá giá”.

Phá giá đồng nội tệ chỉ là cách gọi mô tả một chính sách tiền tệ để ổn định kinh tế vĩ mô. Có lẽ các nhà làm chính sách đã quá lo xa về mặt ngôn ngữ khi lo rằng từ “phá giá” được hiểu theo nghĩa không tốt sẽ làm thị trường mất ổn định. Cũng không phủ nhận dân ta đôi khi cũng mù quáng chạy theo đám đông, rồi vấp ngã đồng loạt. Nhưng cách tuyên bố này sẽ khiến người hiểu chuyện thấy buồn cười, người không rõ thì lại cảm thấy có gì đó mập mờ không ổn.

Tốt hơn cả, là cứ gọi đúng như bản chất sự việc và giải thích cặn cẽ cho người dân hiểu. Chính phủ nên xây dựng lòng tin trên nền tảng là sự trung thực chứ không phải chỉ là vẻ bên ngoài được che đậy cẩn thận.