Luật sư Nguyễn Mạnh Tường trả lời phỏng vấn báo Le Monde (1989)
PV:Ngài thấy thế nào về cuộc khủng hoảng ở Đông Âu?
NMT:Tôi là một luật sư, quen bào chữa, chứ không phải một công tố viên, quen lên án. Hơn nữa, ngụ ngôn Pháp có câu: Cú đá của con lừa (le coup de pied de l’âne) để nói về những kẻ hèn hạ thừa cơ người khác gặp khó khăn mà lợi dụng. Các ông đừng ép tôi làm con lừa ngu ngốc ấy.
PV:Ngài thấy chủ nghĩa cộng sản bây giờ thế nào?
NMT:Trước hết, các ông đừng lẫn lộn chủ nghĩa cộng sản, mà nhiều trí thức Pháp đã coi là hy vọng cuối cùng của loài người, với những người thực hiện nó.
PV:Vậy ngài thấy các lãnh tụ cộng sản thế nào?
NMT:Cũng như vậy, các ông chớ xếp chung các lãnh tụ cộng sản vào một gói. Làm sao có thể đặt ngang hàng Xeo-xe-xcu với Hồ Chí Minh? Các ông đều biết Cụ Hồ đến khi chết vẫn chỉ có hai bộ quần áo và đôi dép cao su…
PV:Liệu Việt Nam có như Đông Âu không?
NMT:Việt Nam có giải pháp của Việt Nam. Người Việt Nam không giống người châu Âu. Người Việt Nam có truyền thống Âu Cơ: cùng một mẹ đẻ ra trong trăm trứng, luôn luôn đùm bọc lẫn nhau. Các ông thấy đấy, tôi sang được Pháp chuyến này cũng là nhờ sự đùm bọc của anh em, bè bạn. Người Việt Nam có truyền thống hiền hậu, lại có tư tưởng nhân nghĩa, thủy chung của Khổng Nho. Người Việt Nam có truyền thống Diên Hồng: mỗi khi nước nhà gặp khó khăn, mọi người cùng nhau bàn việc cứu nước. Đảng Cộng sản Việt Nam cũng có những sai lầm, nhưng không ai quên công lớn của Đảng Cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo nhân dân giành lại độc lập, thống nhất, giải phóng dân tộc. Như vậy Việt Nam khác các nước châu Âu.
PV:Anh luôn luôn tự vấn mình đã làm được gì, đang làm và sẽ làm được gì. Anh có tham vọng và đặt nhiều kỳ vọng vào bản thân quá không?
Anh Tuấn:Đúng, tôi là người tham vọng. Không có tham vọng và mục đích sống thì sống để làm gì?
PB:Làm producer trong một môi trường thiếu chuyên nghiệp như ở Việt Nam, anh cần thêm kỹ năng gì khác nữa?
Anh Tuấn:Mình cần phải chuyên nghiệp hơn. Tôi không có kiểu: “Ôi, tôi làm với nước ngoài nhiều, tôi chuyên nghiệp lắm”. Không có chuyện đó, sự chuyên nghiệp ở đây là trách nhiệm và sự chính xác.
PV:Anh dùng sức mạnh nào để thuyết phục những người ngang bướng cùng thỏa hiệp với nhau trong công việc?
Anh Tuấn:Không phải lúc nào mình cũng thuyết phục được người khác. Sự thuyết phục phải dựa trên tính logic, nếu không người ta phản bác ngay. Có những chương trình căng thẳng đến nỗi chỉ chực nhảy vào đánh nhau.
PV:Nhưng mình có phải là thánh đâu mà lúc nào cũng trấn tĩnh được. Anh đã từng nổi cáu bao giờ chưa?
Anh Tuấn:Tất nhiên, tôi cũng cáu ghê lắm nhưng chỉ cáu về công việc thôi. Tôi ít tuổi so với nhiều người thợ trong đội. Tôi muốn thế này, kể cả không phải việc của mình, tôi cũng ở lại với họ thêm một lúc, xem họ như thế nào. Sự gần gũi đó khiến người ta cảm thấy thoải mái hơn. Họ sẽ không nghĩ tôi chỉ biết chỉ đạo, đút tay vào túi quần đi về. Nhưng nếu họ không hoàn thành, tôi sẽ nghiêm khắc theo đúng tính chất của công việc. Từ nhỏ tôi đã vậy. Khi xây nhà ở Hàng Cân, tôi ngủ đêm chung với thợ. Tôi đan lưới sắt, đổ bê tông. Tôi đứng giữa hai tầng, kéo xô xi măng từ tay người thợ ở tầng một đưa lên. Tôi thích như vậy!
PV:Tình bạn có đâm chồi trong một môi trường “rắn như đá” không?
Anh Tuấn:Có chứ. Những đối tác làm việc với tôi bởi sự tin tưởng. Tôi đặt danh dự lên cao nhất. Thậm chí, có nhiều đối tác nhận và làm việc với tôi mà chưa ký hợp đồng cũng chính vì sự tin tưởng. Những cây cao nhất lại chính là những cây mọc lên từ mảnh đắt cằn cỗi nhất. Tình bạn và niềm tin cũng được hình thành như thế.
PV:Ngày xưa, hình như anh cũng điều hành nhiều công ty khác. Tình hình hoạt động các nơi ấy ra sao rồi?
Anh Tuấn:Đều không thành công.
PV:Anh thất bại vì khả năng kinh doanh chưa tốt?
Anh Tuấn:Không phải. Tôi quá đắm đuối với truyền hình mà không tập trung kinh doanh.
PV:Thất bại nhiều thế mà anh không nản ư?
Anh Tuấn:Kể cả khi trắng tay tôi cũng ngẩng cao đầu. An Thuận Media sau Hennessy Artistry 2009 đã có thêm nhiều cơ hội hấp dẫn khiến tôi càng lạc quan hơn vào tương lai của công ty.
PV:Quá nhiều áp lực như vậy, có bao giờ anh muốn chạy trốn không?
Anh Tuấn:Có chứ. Tôi muốn trốn khỏi thế giới ba, bốn ngày, vứt hết điện thoại, internet… để thư giãn thực sự sẽ như thế nào.