“
China must play an indispensable role in Arctic exploration as we have one-fifth of the world’s population.
Trên là tuyên bố của chuẩn đô đốc hải quân Trung Quốc Yin Zhuo về Bắc Cực vào ngày 5/3/2010. Không bàn về sự “ngang ngược” vốn có ở đây, câu hỏi là tại sao Trung Quốc lại dòm ngó Bắc Cực?
Tính đến thời điểm này, ngoài Trung Quốc, có 5 nước tuyên bố chủ quyền “1 phần” lãnh hải của Bắc Cực thông qua luật quốc tế về vùng đặc quyền kinh tế. Tuy nhiên, Trung Quốc dù không có biên giới giáp ranh gì với Bắc Cực vẫn bầy tỏ “quan tâm” đến khu vực này. Cũng nên nhớ Trung Quốc đã bất chấp luật quốc tế và tuyên bố toàn bộ chủ quyền đối với Biển Đông thế nên cũng không có gì là lạ với tuyên bố này của Trung Quốc.
Lý do thực sự đằng sau “thái độ” này của Trung Quốc (hay bất cứ cường quốc có liên quan nào) cũng không quá khó hiểu nếu biết rằng Bắc Cực là nơi có trữ lượng dầu và khí đốt khổng lồ chưa được khai thác. Cộng thêm những tác động tiêu cực của biến đổi khí hậu, nước ngọt cũng có thể là nguồn gốc của xung đột, nhất là Bắc Cực đang chiếm 1/5 lượng nước ngọt toàn thế giới.
Bài viết của tác giả Tống Văn Công (nguyên Tổng biên tập Báo Lao Động 1989 - 1994).
Vài đoạn đáng chú ý:
Về Đổi Mới ở Việt Nam
Giáo sư Đăng Phong, tác giả bộ sách Tư duy kinh tế Việt Nam trả lời nhà báo Huy Đức cho rằng đổi mới ở Việt Nam:
là một tiến trình bắt đầu từ bức xúc của dân chúng được che chở bởi các nhà lãnh đạo chiến tranh kỳ cựu và bắt đầu bằng phương pháp xé rào.
và ông khẳng định:
Đổi mới ở Việt Nam không bắt đầu từ tư tưởng của một nhà cải cách nào đó mà bắt đầu từ cuộc sống.
Các Triết lý và Học thuyết cải cách của Trung Quốc
Bàn về triết lý “Mèo trắng mèo đen, không quan trọng miễn là bắt được chuột” của Đặng Tiểu Bình, tác giả Tống Văn Công cho rằng:
Tư tưởng này đã soi sáng cho đường lối chính sách của họ minh bạch, không sợ bị quy chụp về lập trường, quan điểm, không bị vướng mắc rào cản ý thức hệ.
Thuyết “Ba đại diện” của Giang Trạch Dân có nội dung:
Đảng cộng sản Trung Quốc đại diện cho lực lượng sản xuất tiên tiến, đại diện nền văn hóa tiên tiến và đại diện lợi ích của đông đảo nhân dân Trung Quốc.
bỏ qua quan điểm cũ:
Đảng cộng sản là đội tiên phong của giai cấp công nhân, giai cấp có sứ mạng lịch sử đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản, thiết lập nền chuyên chính vô sản.
Những điều không nên học Trung Quốc
Theo tác giả có 4 điều không nên học:
- Kiểm soát để ổn định.
- Để cách biệt giầu nghèo, thành thị nông thôn ngày càng lớn.
- Lộ trình tiến đến (mức độ) “tự do”, “dân chủ” (như các nước phương Tây) chậm chạp.
- Gây xung đột với các nước láng giềng.
Tư tưởng Hồ Chí Minh
Di chúc của chủ tịch Hồ Chí Minh có đoạn thể hiện mong ước cuối cùng:
Xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh.
khác xa với những ngôn từ đậm ý thức hệ như các lãnh tụ Trung Quốc thời đó.
Tác giả cho rằng:
Chúng ta không cần phải học Trung Quốc trong vấn đề trọng đại nhất là tìm đường để Đảng Cộng sản Việt Nam trở thành Đảng của dân tộc, phù hợp với thời đại văn minh của nhân loại. Chúng ta chỉ cần trở về nguồn, về với Hồ Chí Minh: “Tôi chỉ có một Đảng, Đảng Việt Nam!”.
Thêm 1 điều đáng chú ý, bài này đăng trên TuanVietnam.net buổi sáng, đã bị gỡ xuống ngay sau đó (Google không kịp cache dù một số chỗ đã copy được bài viết) nhưng đến giờ lại đươc đăng lại (cắt bỏ vài đoạn nhỏ có thể là cái cớ để “anh bạn lớn” đánh đòn phủ đầu).
Bản địa và Ngoại lai

Báo Khoa học & Đời sống Online có đăng một bài viết tiêu đề: “Quê hương của An Dương Vương ở đâu?” với lời dẫn:
Sự tồn tại, cũng như nguồn gốc hay quê hương của Thục Phán An Dương Vương là vấn đề được quan tâm từ xưa đến nay, có ý nghĩa để đánh giá và khẳng định tính bản địa hay tính ngoại lai của Nhà nước Âu Lạc.
Mình không rõ ở các nước khác, các nghiên cứu kiểu này có phổ biến và được đánh giá cao không nhưng mình băn khoăn: các nhà nghiên cứu căn cứu vào những tiêu chuẩn nào để đánh giá tính bản địa và ngoại lai?
- Nếu xét về mặt địa giới và tổ chức nhà nước thì lãnh thổ và nhà nước Việt Nam cách đây hàng nghìn năm không như Việt Nam bây giờ và Trung Quốc cũng tương tự. Vậy thì với 2 phương diện luôn có sự thay đổi này các nhà nghiên cứu lấy tiêu chuẩn nào, vào thời điểm nào để đánh giá một con người (hay một nhóm người) là ngoại lai?
- Nếu xét về tộc người ( dân tộc ) thì bản thân Việt Nam (xưa đến nay) hay nhiều quốc gia khác đều là các quốc gia đa dân tộc. Ngay trong một vùng đất nhỏ (xưa đến nay) cùng tồn tại nhiều tộc người sinh sống, sự phân bổ dân cư cách đây hàng ngàn năm cũng khác xa bây giờ. Vậy tiêu chuẩn nào để đánh giá một tộc người là ngoại lai khi mà về mặt địa giới đã có sự khác biệt trong suốt chiều dài lịch sử? Liệu các dân tộc miền Trung, Tây Nguyên, Nam Bộ có nhìn nhận dân tộc Kinh như là một dân tộc ngoại lai nếu nhìn một cách thiếu khách quan?
Tóm lại, việc đánh giá yếu tố ngoại lai, theo mình, nếu chọn theo một tiêu chuẩn không khách quan, không thống nhất suốt chiều dài lịch sử (là cái khó mà đạt được) hoặc giả như tiêu chuẩn quá đơn giản, hời hợt dễ dẫn đến cảm giác dường như có một sự khiên cưỡng. Và tệ hơn là nó có thể ảnh hưởng không tốt đến sự thống nhất và hòa hợp trong hiện tại.
Hay có nên chăng chúng ta cần có một cái nhìn toàn diện, khách quan hơn và không có sự phân biệt thái quá?