Force answers force, war breeds war and death only brings death. To break this vicious circle one must do more than just act without any thought or doubt.

Khan, Metro 2033.

Dành cho các bạn chuyên bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ bằng mồm, các chiến sỹ sa lông, ẩn danh hô hào, cổ xúy sử dụng vũ lực và chiến tranh.

Đại sứ Hoa Kỳ trả lời phỏng vấn VOA về sự hiện diện Trung Quốc ở Việt Nam

  • VOA: Thưa ông, nói tới Trung Quốc, nhiều người Việt Nam quan tâm về sự hiện diện của Trung Quốc tại Việt Nam liên quan tới việc khai thác các mỏ bauxite. Họ cho rằng có rất đông người Trung Quốc trên vùng Tây Nguyên. Có người nói chính phủ Việt Nam quá yếu mềm với Trung Quốc. Là một người có mặt ở Việt Nam và tận mắt trông thấy những thực tế tại đó, xin ông đưa ra một nhận định về tình trạng này?
  • Đại sứ Michalak: "Nhận định của tôi là: Thứ nhất, mọi người phải kiểm chứng sự kiện cho đúng, tôi đã nghe nói là có hàng ngàn công nhân Trung Quốc ở một số khu vực, thành thực mà nói tôi đã từng đến thăm những khu vực đó, và xác định rằng không có hàng ngàn công nhân Trung Quốc tại đó. Nhưng tôi tin rằng nên có một sự minh bạch và cởi mở hơn ở Việt Nam, Hà Nội nên cho phép nhiều các tổ chức phi chính phủ quốc tế cũng như báo chí lui tới các khu vực ấy để tận mắt trông thấy những gì thực sự xảy ra. Tôi cho rằng tình hình thực tế tại hiện trường có nhiều khác biệt, so với những câu chuyện gieo hoang mang sợ hãi mà tôi đã được nghe. Tôi tin là những câu chuyện ấy đã được...nói thế nào nhỉ, "thổi phồng".

Trung Quốc và Ấn Độ: Quốc gia nào có thể trở thành siêu cường sánh ngang với Mỹ?

Một tác giả viết bài đăng trên tạp chí bình luận quốc phòng Ấn Độ cho rằng Ấn Độ là nước duy nhất ở châu Á có thể vươn tới vị trí siêu cường sánh với Mỹ còn Trung Quốc do đặc thù thể chế và một nền giáo dục yếu kém sẽ không thể đạt được đẳng cấp như các quốc gia dân chủ. Nhưng thực tế có lẽ không hẳn như vậy. Một nước Mỹ với sức mạnh dựa trên việc đề cao sáng tạo, tôn trọng cá nhân, và luôn tạo cơ hội so với một Trung Quốc với sức mạnh ý thức hệ, vì mục đích chung sẵn sàng hy sinh cá nhân đơn lẻ cùng với cách nhìn dài hơi hàng thế hệ đặc thù của người Á Đông khó có thể nói cách nào hơn cách nào. Về cơ bản đó chỉ là 2 con đường khác nhau do kết quả của lịch sử, văn hóa nhưng lại cùng dẫn đến một cái đích mang lại sức mạnh vô hình rất lớn.

Cũng phải thừa nhận, Ấn Độ có lẽ là quốc gia duy nhất đi lên từ một nền văn minh khổng lồ cổ xưa (nền văn minh Ấn - Hằng) còn tồn tại có thể sánh ngang với Trung Quốc về bề dầy lịch sử, văn hóa và sự đồ sộ về các di sản (vật thể và phi vật thể) còn lại cho đến ngày nay. Điểm cốt lõi là Trung Quốc phát huy rất tốt những “bản sắc” của riêng mình và tận dụng nó để phát triển đất nước còn Ấn Độ thì không được như vậy. Thêm nữa, việc trông đợi vào sự hỗ trợ của Mỹ để Ấn Độ trở thành đối trọng với Trung Quốc ở châu Á không hẳn là một ý kiến hay. Một quốc gia dựa quá nhiều vào nước ngoài để phát triển trong khi nội lực chưa được bao nhiêu không bao giờ có thể coi là một quốc gia độc lập dù trên danh nghĩa là như vậy. Điển hình Nhật Bản sau hàng thập kỷ phát triển với những thành tựu rực rỡ, giờ vẫn phải đang vật vã để thoát khỏi ảnh hưởng của Mỹ.

Câu hỏi đặt ra là: Thế thật sự thì đâu là bản sắc của dân tộc Việt Nam? Và tận dụng bản sắc đó như thế nào để phát triển bền vững?

China must play an indispensable role in Arctic exploration as we have one-fifth of the world’s population.

Trên là tuyên bố của chuẩn đô đốc hải quân Trung Quốc Yin Zhuo về Bắc Cực vào ngày 5/3/2010. Không bàn về sự “ngang ngược” vốn có ở đây, câu hỏi là tại sao Trung Quốc lại dòm ngó Bắc Cực?

Tính đến thời điểm này, ngoài Trung Quốc, có 5 nước tuyên bố chủ quyền “1 phần” lãnh hải của Bắc Cực thông qua luật quốc tế về vùng đặc quyền kinh tế. Tuy nhiên, Trung Quốc dù không có biên giới giáp ranh gì với Bắc Cực vẫn bầy tỏ “quan tâm” đến khu vực này. Cũng nên nhớ Trung Quốc đã bất chấp luật quốc tế và tuyên bố toàn bộ chủ quyền đối với Biển Đông thế nên cũng không có gì là lạ với tuyên bố này của Trung Quốc.

Lý do thực sự đằng sau “thái độ” này của Trung Quốc (hay bất cứ cường quốc có liên quan nào) cũng không quá khó hiểu nếu biết rằng Bắc Cực là nơi có trữ lượng dầu và khí đốt khổng lồ chưa được khai thác. Cộng thêm những tác động tiêu cực của biến đổi khí hậu, nước ngọt cũng có thể là nguồn gốc của xung đột, nhất là Bắc Cực đang chiếm 1/5 lượng nước ngọt toàn thế giới.