Người biết chữ phải làm gì?

Cảm ơn bài viết khai bút đầu năm Tân Mão của bác 5xu, có nhiều điểm giống với suy nghĩ của mình:

Tôi bắt đầu bằng một nhân vật cụ thể, anh này là một người biết chữ, ở Mỹ và là chủ một trang web có nhiều thông tin kiểu điểm báo. Đặc sản của web này là vô số điểm báo mỗi ngày kèm theo các nhận xét ngắn gọn và thường là đả kích chế diễu chính sách. Tôi thường đọc các nhận xét của anh này và tự hỏi tại sao anh này biết chữ mà thái độ của anh ấy với xã hội và bộ máy vận hành cái xã hội ấy lại hằn học như vậy.

Tôi nghĩ người biết chữ muốn trở thành trí thức thì cần phải có thêm nhiều thứ, trong đó có lòng dũng cảm.

Lòng dũng cảm cao nhất chính là không sợ hãi cái ác, không sợ hãi quyền lực, không sợ bạo chúa. Lòng dũng cảm ấy nó ở cốt cách, không phải ở việc to còi. Lòng dũng cảm ấy rất khó mà giữ được, nhất là khi phải rơi vào hoàn cảnh ngặt nghèo.

Có một lòng dũng cảm thấp hơn nhưng lại khó thực hiện hơn. Đó là dũng cảm nhìn thấy và đón nhận những cái hay của chính phủ, cái tốt đẹp của xã hội, thay vì soi mói hằn học với vô số cái tồi tệ, cái xấu xa của xã hội đương thời. Lòng dũng cảm ấy còn ở thái độ cởi mở đón nhận cái mới, cái táo bạo, cái hay từ những người khác.

Xã hội bây giờ, nền kinh tế nâng đỡ nó và cốt lõi văn hóa của nó, có bao nhiêu vấn đề ung nhọt và phức tạp. Ai cũng biết cả. Nhưng phải làm gì để giải quyết một số lượng khổng lồ những vấn đề phức tạp và chồng chéo lẫn nhau ấy.

Phản biện xã hội dường như không còn cần thiết nữa. Phản biện quá nhiều mà không có hành động, cuối cùng sẽ chỉ là nói xấu và chê bai xã hội, bất chấp phản biện được lồng vào triết thuyết hay đường lối hay ho cỡ nào đi chăng nữa. Phản biện mà toàn nhìn thấy, vạch ra vấn đề mà không đưa ra cách giải quyết, chỉ toàn là chê bai, dần dần những người biết chữ sẽ thành một cộng đồng bất đắc chí, một nhóm chí phèo biết chữ mà không biết nghĩa, co cụm lại mà thủ dâm với nhau.

Những nhà văn hóa lớn, những nhà tư tưởng lớn dường như không còn cần thiết nữa. Xã hội đã đủ trưởng thành để không cần những cá nhân dẫn đường chói lóa hay những thần tượng văn hóa để noi theo. Xã hội cần những lãnh đạo hành động. Còn mỗi cá nhân trong xã hội, nhất là những người biết chữ, đã đủ chín để tự góp một phần rất nhỏ, nhưng là của riêng mình cho cộng đồng và xã hội.

Nhưng góp bằng cách nào? Hành động ra sao?

Hành động cho xã hội rất khó, khó hơn phản biện xã hội một nghìn lần. Khó là vì hành động là phải chấp nhận có lúc sai, có lúc hoàn toàn thất bại. Khó là vì người hành động phải là người có nghị lực. Rất hiếm người biết chữ lại có thể hành động được. Ở đây lại phải nói đến một người cụ thể nữa là anh Châu. Bỏ ra hơn chục năm tuổi trẻ để giải một bài toán, không chỉ đam mê và tài năng là đủ, mà còn cần rất nhiều nghị lực. Giải toán xong, có vị thế vững chắc trong xã hội, không nghỉ ngơi, anh bắt tay vào hành động. Việc cần làm thì anh quyết tâm làm, anh không sợ dị nghị chê bai, không sợ là phải đứng về phía ai, cũng không e dè đón nhận những gì người ta sẵn lòng mang đến. Bởi như chính anh tâm sự với tôi: “Phản biện cũng là một hoạt động để làm xã hội lành mạnh, nhưng nó rất dễ kéo người ta vào cái vòng luẩn quẩn của lý luận xuông. Khi mình nói chỉ với mục đích là nói cho hay thì lúc đó mình đã bắt đầu tự đánh lừa mình rồi.”

Nhưng hầu hết những người biết chữ lại không có được những thứ mà anh Châu có. Cho nên có lẽ cần chọn một cách khác.

Người biết chữ có thể hành động bằng đúng thế mạnh của mình. Họ có thể đưa ra giải pháp. Giữa hàng ngàn vấn đề bê bối, lãnh đạo phải làm gì, khi họ, hơn ai hết, hiểu rõ tất cả những vấn đề ấy và chịu sức ép phải giải quyết. Họ cần giải pháp.

Lại nói đến một nhân vật cụ thể nữa là Cảnh Bình. Anh này ý tưởng không nhiều, nhưng lại sẵn lòng đón nhận các ý tưởng mới, táo bạo và có tính giải pháp. Với nguồn lực rất hữu hạn của mình, anh này luôn nỗ lực hết sức để thúc đẩy ý tưởng trở thành giải pháp thực tiễn. Những gì anh này làm được hoặc thất bại với Alpha Books đều rất thú vị. Những gì anh này đang ấp ủ, cũng thú vị không kém. Đấy chính là cái mà ta vẫn gọi là trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp.

Cá nhân tôi không thích doanh nghiệp Vina vì tính chụp giật và bạc ác của nó. Nhưng không thích không có nghĩa là không chấp nhận. Nên chấp nhận bởi ở giai đoạn tư bản nửa mùa, các doanh nhân không có nhiều lựa chọn. Hoặc là có tiền, hoặc là mất. Đơn giản như vậy. Nhưng vì đơn giản nên doanh nhân lại là những tay thực tiễn số một. Tôi cho rằng nguồn lực xã hội lớn nhất, xét cả về tiềm năng, đều nằm trong tay doanh nghiệp.

Người ta vẫn nói đến trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp. Nhưng doanh nghiệp phải phát triển đến mức nào đó, quy mô hoặc chiều sâu, thì mới tự thân gánh vác trách nhiệm xã hội. Đấy là khi nó vượt qua giai đoạn kiếm lợi nhuận đơn thuần và cảm thấy nhu cầu phát triển bền vững. Phát triển bền vững của doanh nghiệp lại gắn liền với nhu cầu và lợi ích từ phía xã hội. Nó có thể là nguồn nhân lực, có thể là phát minh sáng chế, có thể là dịch vụ giáo dục và sức khỏe. Đến lúc doanh nghiệp tự nó tham gia vào việc nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của cá nhân; hay đủ chiều sâu để nguồn lực mà nó sở hữu bùng nổ lên đẳng cấp cao hơn cả về sáng tạo, cống hiến lẫn hưởng thụ; thì cũng là lúc trách nhiệm xã hội của và sự phát triển bền vững của doanh nghiệp tự động gắn liền với nhau.

Con đường đi đến lúc gánh vác trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp Vina còn xa phía trước, nhưng chắc chắn nhiều doanh nhân đã nhận ra điều này bởi như đã nói ở trên doanh nhân luôn là những tay thực tiễn số một. Nhiều người trong số họ, tôi tin chắc, đã bắt đầu chuẩn bị cho việc ấy.

Lãnh đạo cần giải pháp. Doanh nghiệp có nguồn lực và phần nào đó đã sẵn sàng đảm đương trách nhiệm. Người biết chữ biết cách tìm ra giải pháp.

Vậy người biết chữ phải làm gì?

Hehe, đầu năm khai phím phát, chúc mọi người năm mới nhiều tiền bạc và không mất đi hạnh phúc!

Nguồn: Blog 5xu

Việt Nam

1. Tôi đến thăm chú M khi VTV đang chiếu bộ phim truyền hình “Bí thư tỉnh ủy” về cuộc đời bí thư Kim Ngọc. Ngồi xem một đoạn phim cùng chú và được chú kể lại một giai đoạn cuộc đời mình, không kém phần ly kỳ và tủi nhục. Đó là khoảng năm 1982-1983, chú M là cán bộ công đoàn của một viên nghiên cứu nông nghiệp tại Hà nội. Nhìn cảnh từ viện trưởng đến các nhân viên phòng thí nghiệm đói rét, chú đã thực hiện một kế hoạch “xé rào” táo bạo chẳng kém gì bí thư Kim Ngọc trước đó vài năm. Kết cục chú M cũng bị “đấu tố” không thương tiếc và đã chịu rất nhiều mất mát cho đến ngày hôm nay.

Ngày đó khi tham gia “chạy” vật tư cho các phòng thí nghiệm của viện, chú M nhận thấy sự bất hợp lý của chỉ tiêu sản xuất hàng năm và quá trình cung cấp vật tư giữa các hợp tác xã nông nghiệp. Hệ thống kinh tế kế hoạch tập trung những năm 70-80 dẫn đến tình trạng corruption trong mọi nấc thang của hệ thống kinh tế mà thuật ngữ thời đó gọi là “thói cửa quyền”. Hầu như ai cũng “cửa quyền” nếu họ nắm giữ một loại hàng hóa/dịch vụ được phân phối ra xã hội hay cung cấp cho một mắt xích sản xuất tiếp theo. Khác với corruption trong xã hội VN hiện tại, “thói cửa quyền” thời bao cấp không có tính chất “bôi trơn” cho các hoạt động sản xuất kinh doanh, ngược lại nó cản trở và kìm hãm hiệu quả toàn bộ nền kinh tế.

Chưa từng biết Friedrich Hayek và Janos Kornai là ai, chú M nhận ra rằng gốc rễ của vấn đề là nền kinh tế không có một hệ thống giá cả phản ánh đúng cung cầu trong xã hội. Một kế hoạch táo bạo được đề ra, chú M dùng con dấu của viện để thực hiện chức năng một công ty thương mại điều phối lại quá trình phân phối sản phẩm giữa một số hợp tác xã chăn nuôi và một vài nhà máy xay sát lúa. Những đơn vị đó thông qua viện của chú M thực hiện việc trao đổi cám và thịt heo theo một tỷ lệ hợp lý thay vì theo kế hoạch định trước của nhà nước, tương tự như những gì bà Ba Thi làm ở miền Nam vài năm sau. Cả hai phía đều có lợi còn quĩ công đoàn của viện được một phần thịt và gạo thặng dư trong quá trình trao đổi đó.

Tuy nhiên sau một thời gian “kinh doanh” rất thành công giúp cải thiện đời sống nhân viên của viện, chú M bị công an bắt vì tội tổ chức buôn lậu và lập quĩ đen (tội lập quĩ đen công đoàn vẫn còn đến tận ngày nay mà điển hình là vụ bà Ba Sương nông trường Sông Hậu). Sau một thời gian bị giam giữ điều tra khá lâu, mặc dù kết luận của công an là chú M không hề tham ô một đồng nào cho bản thân, chú vẫn bị kỷ luật và mất tất cả. Cuộc sống của chú rất khó khăn trong những năm tháng sau đó, nhưng giờ này chú đã rất thanh thản và chỉ tiếc một điều là công cuộc “Đổi mới” của VN không diễn ra sớm hơn vài năm. Có lẽ trong những năm 70-80 VN đã có không ít những người như chú M hay bí thư Kim Ngọc.

2. Vào những ngày cuối năm 2010, cũng là những ngày cuối trước Đại hội Đảng lần thứ 11 - một sự kiện quan trọng bậc nhất trong đời sống chính trị VN, Tổng cục trưởng Tổng cục Thống Kê Đỗ Thức tuyên bố yếu tố tiền tệ góp 4.6% vào tỷ lệ lạm phát 11.75% của cả năm 2010. Tuy không nói thẳng ra nhưng rõ ràng người chịu trách nhiệm về “yếu tố tiền tệ” đó không là ai khác ngoài đương kim thống đốc NHNN Nguyễn Văn Giàu. Có vài điểm đáng quan tâm liên quan đến sự kiện này.

Thứ nhất, so với thời của bí thư Kim Ngọc hay chú M, VN đã có một bước … lùi vượt bực: từ một nước trên tuyến đầu của khối xã hội chủ nghĩa, ngày nay VN đã biết thế nào là lạm phát, thất nghiệp, thâm hụt, tiền tệ, tài khóa…, những thứ mà trước đây CNXH đã muốn xóa bỏ hoàn toàn. Trong giai đoạn “đỉnh cao trí tuệ” 30-40 năm trước vấn đề công hữu không có gì phải bàn cãi, vậy mà ngày nay những đại biểu ưu tú nhất của Đảng lại quay lại tranh luận về vấn đề này. Tuy nhiên đánh đổi sự tụt lùi về mặt tư tưởng như vậy lấy sự tiến bộ về mặt kinh tế và cải thiện mức sống người dân là một bước đi sáng suốt của Đảng. Liệu Đảng còn những đánh đổi nào trong tương lai?

Thứ hai, cho dù VN chưa có và không cần đa nguyên như lời ông Đinh Thế Huynh tuyên bố, các chính trị gia của VN đang trên con đường “chuyên nghiệp hóa” như các đồng nghiệp ở những nước mà các đảng phái chính trị phải đấu tranh quyết liệt. Thời của bí thư Kim Ngọc và chú M mấy chục năm trước, các hoạt động chính trị chủ yếu xoay quanh các nghị quyết của đảng bộ, trung ương đến địa phương. Ngày nay, bên cạnh nghị quyết và đại hội, các chính trị gia đã biết vận dụng media và dư luận xã hội như những công cụ quan trọng cho hoạt động chính trị của mình. Có nhiều dấu hiệu cho thấy các hoạt động lobby cũng như các interest groups đã và đang xuất hiện trong hậu trường chính trị VN, cùng lúc là sự nổi lên của tầng lớp middle class với những quan tâm vượt ra ngoài vấn đề cơm áo gạo tiền hàng ngày. Đấy là dấu hiệu của một môi trường chính trị đang dần trưởng thành, dù chưa rõ theo chiều hướng tốt hay xấu.

Thứ ba, tuyên bố của ông Đỗ Thức bóc tách lạm phát thành 2 phần như vậy quả thực rất “không giống ai”. Về mặt nguyên tắc Tổng cục thống kê chỉ nên là nơi thu thập và công bố số liệu một cách chính xác và khách quan nhất, không nên và không cần đưa ra những phát biểu có tính chất phán xét như vậy. Việc bóc tách lạm phát theo yếu tố tiền tệ và phi tiền tệ còn là một sai lầm trên quan điểm kinh tế học. Lạm phát theo định nghĩa là một hiện tượng tiền tệ, một ngân hàng trung ương có thể kiểm soát được con số này (nhiều ngân hàng trung ương trên thế giới theo đuổi inflation targeting là một minh chứng). Chính sách tiền tệ của một ngân hàng trung ương thường được đưa ra để đối phó/trợ giúp một real shock nào đó (vd kinh tế suy thoái, thâm hụt ngân sách, giá dầu thô và các nguyên liệu thô tăng…). Bởi vậy nguyên nhân sâu xa của con số 11.75% phải là thâm hụt ngân sách lớn, đầu tư dàn trải không hiệu quả để chạy theo chỉ tiêu tăng trưởng, inflexibility của nền kinh tế khi phải đối mặt với giá dầu và nguyên liệu thô gia tăng. Lạm phát của VN sẽ vẫn tiếp tục cao chừng nào những yếu tố này chưa được khắc phục, cho dù VN có mời được Ben Bernanke hay Jean-Claude Trichet ngồi vào ghế thống đốc NHNN.

3. Anh T chạy xe ôm cạnh cổng trường Hùng Vương Q.5 từ 9AM đến 4PM, sau đó làm bảo vệ khu chế xuất Tân thuận từ 6PM đến 6AM hôm sau. Mỗi ngày anh chỉ ngủ khoảng 3-4 tiếng và ở nhà với vợ con không quá 2 tiếng. Anh nói làm việc như vậy đã quen rồi và anh cảm thấy rất hạnh phúc và tự hào vì có ba người con đang học đại học và cao đẳng ở SG. Năm 2000, khi đang là cán bộ vật tư một huyện ở Thanh hóa, anh đã quyết định bán hết nhà cửa và đưa cả gia đình vào SG, một quyết định “xé rào” so với truyền thống gia đình lúc đó (bố anh cũng là cán bộ huyện). Có năm chiều 30 tết anh vẫn phải chạy vạy kiếm tiền trả nợ nóng, nhưng nay anh đã có một ngôi nhà nhỏ ở quận Tân phú và đã sắm cho mỗi đứa con một chiếc xe máy để tụi nó đi học. Với anh cuộc sống còn rất khó khăn nhưng anh tin con cái anh sẽ có tương lai tốt đẹp hơn.

Một buổi tối cuối năm 2010, Bruce Krasting dự một bữa tiệc tất niên ở NYC và tường thuật câu chuyện sau:

“One fellow … [says] “If you don’t have some non US exposure you’re not wisely invested.” Another who was looking for some free advice asks the follow on, “Yes, but which country?” He answers, “I focus on the countries that have the highest work ethic. … The talk was about which countries ranked high on that list. This was not about which worker produced more. The answer to that is easy. A worker for VW in Germany produces much more than does a worker in Viet Nam. However, the conclusion at the table was that on the narrow issue of work ethic, Vietnamese workers had a better attitude than German workers.”

Tôi tin người đàn ông trong bữa tiệc ở NYC nói đúng, VN có rất nhiều người như anh T, chú M, bí thư Kim Ngọc. Những người con của chú M đã trưởng thành và thành đạt không cần bất cứ thứ ô dù nào cả, tôi tin những đứa con của anh T cũng vậy. Và tôi cũng lạc quan về tương lai của VN, một dân tộc không may mắn trong suốt thế kỷ qua, nhưng có sức chịu đựng phi thường như đã được minh chứng trong hàng nghìn năm lịch sử.

Source: giangle: Vietnam

via New York Times

Defense Secretary Robert M. Gates was seated for lunch on Tuesday during a meeting of Asian defense ministers in Hanoi.

via New York Times

Defense Secretary Robert M. Gates was seated for lunch on Tuesday during a meeting of Asian defense ministers in Hanoi.

Force answers force, war breeds war and death only brings death. To break this vicious circle one must do more than just act without any thought or doubt.

Khan, Metro 2033.

Dành cho các bạn chuyên bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ bằng mồm, các chiến sỹ sa lông, ẩn danh hô hào, cổ xúy sử dụng vũ lực và chiến tranh.

Đại sứ Hoa Kỳ trả lời phỏng vấn VOA về sự hiện diện Trung Quốc ở Việt Nam

  • VOA: Thưa ông, nói tới Trung Quốc, nhiều người Việt Nam quan tâm về sự hiện diện của Trung Quốc tại Việt Nam liên quan tới việc khai thác các mỏ bauxite. Họ cho rằng có rất đông người Trung Quốc trên vùng Tây Nguyên. Có người nói chính phủ Việt Nam quá yếu mềm với Trung Quốc. Là một người có mặt ở Việt Nam và tận mắt trông thấy những thực tế tại đó, xin ông đưa ra một nhận định về tình trạng này?
  • Đại sứ Michalak: "Nhận định của tôi là: Thứ nhất, mọi người phải kiểm chứng sự kiện cho đúng, tôi đã nghe nói là có hàng ngàn công nhân Trung Quốc ở một số khu vực, thành thực mà nói tôi đã từng đến thăm những khu vực đó, và xác định rằng không có hàng ngàn công nhân Trung Quốc tại đó. Nhưng tôi tin rằng nên có một sự minh bạch và cởi mở hơn ở Việt Nam, Hà Nội nên cho phép nhiều các tổ chức phi chính phủ quốc tế cũng như báo chí lui tới các khu vực ấy để tận mắt trông thấy những gì thực sự xảy ra. Tôi cho rằng tình hình thực tế tại hiện trường có nhiều khác biệt, so với những câu chuyện gieo hoang mang sợ hãi mà tôi đã được nghe. Tôi tin là những câu chuyện ấy đã được...nói thế nào nhỉ, "thổi phồng".